Chùm Thơ Thiền “ Chân Quê"

07/05/202318:31(Xem: 9844)
Chùm Thơ Thiền “ Chân Quê"
phong canh dep





CHÂN QUÊ (*)

Chánh Tín Hà Vĩnh Tân


TÂM THƯỜNG


Sầu muộn mênh mang... chảy lững lờ,

Đêm như thơ thẩn... giữa vườn mơ,

Bỗng trăng ra khỏi... vầng mây tối,

Thoáng chợt hiện lên... mấy vần thơ.

Ánh dương dần tỏa... khắp chân trời,

Chim hót lá reo... hòa nhạc đời,

Thế sự xoay vần... theo gió cuốn,

Tâm thường an lạc... chốn thảnh thơi.


*


ĐỐN GIÁO


Phật chỉ có trong ... chúng sinh,

Rời chúng sinh chẳng ... thấy hình Phật đâu,

Phật tính sẵn có... khỏi cầu,

Từ Bi Hỷ Xả ... nhiệm mầu, linh thông.


Kiến tính thấu tỏ ... tính không,

Trung đạo, bát nhã ... cùng đồng "chẳng hai",

Chân lý siêu vượt ... đúng sai,

Chân tâm cũng chẳng ... trong ngoài thân ta.


Chúng sinh sống cõi ... Ta bà,

Vẫn có ánh huệ trong nh ... tinh anh.

Bồ đề tự tính ... tịnh thanh,

Diệu dụng tâm ấy ... chắc thành Phật ngay!


***


DIỆU PHÁP TRÍ ĐỘ


Bồ Tát quán Tự Tại,

Dạy Xá Lợi tử rằng,

Tâm quán thường lặng lẽ,

Huệ chiếu hằng sáng soi.


Rõ Ngũ uẩn trong ta,

Chẳng hề có tự tính,

Ai thực chứng điều ấy,

Khổ nạn khắc tiêu ngay.


Không chẳng khác gì sắc,

Sắc chính thực là không,

Vạn pháp đều như vậy,

Đồng một thể Không này.


Căn, Trần, mười tám Giới,

Tứ đế cùng Nhân duyên,

Trí - đắc và năng - sở,

Đều là Không cả mà.


Tâm không còn ngăn ngại,

Sợ hãi chẳng còn đâu,

Giữa biển khổ quay đầu.

Liền thấy ngay bến đậu.


Bồ Tát quán như thế,

Chứng nhập niết bàn rồi,

Chư Phật trong ba đời,

Cùng đắc vô thượng giác.


Diệu pháp Trí độ đấy,

Cứu vớt chúng sinh đây,

Vượt biển khổ sinh tử,

Về bến Giác ngộ này.


*


NGỘ ĐẠO


Ai cũng đều có đủ,

Chân tâm đồng vũ trụ,

Thanh tịnh, chẳng tử - sinh,

Rỗng lặng hằng diệu minh.


Trí huệ tựa mặt trời,

Trí năng như mặt trăng,

Ta bà như quả đất,

Đạo - bản đồ tâm linh


U mê là nguyệt thực,

Mặt trăng đang tối đen,

Bởi Ta bà che khuất,

Hết ánh sáng huệ năng.


Lời nói chẳng thể tả,

Não tưởng khó mà lường,

Suy nghĩ càng xa đạo,

Chỉ lặng để quán sâu.


Biết vào cửa đạo rồi

Sống tu từng hơi thở,

Chứng - chẳng gì chứng cả.

Ngộ - rỗng lặng sáng bừng.


Ta bà đâu chỉ khổ,

Tịnh độ cũng là đây,

Trong ánh sáng ngập đầy,

Của niềm vui nhân ái.


Không còn mình và họ,

Chỉ có chúng ta thôi,

Trên địa cầu duy nhất,

Vũ trụ quý yêu này.


*


BÁU NGỌC MA NÍ


Quán Thế Âm Bồ Tát,

Quán soi thấy rõ ràng,

Những viên ngọc Ma Ní,

Trong chúng sinh, ẩn tàng.


"Sức sống" cùng "Trí Huệ",

Gắn chặt với "Thời gian",

Ba viên ngọc vô giá ,

Tuyệt nhất cõi nhân gian.


"Sức sống" đồng Giác tính,

Sẵn trong mỗi sinh linh,

Giác tính rời - thân diệt,

Trở lại cõi vô tình.


"Thời gian"- thời Hiện tại,

Chẳng khứ cũng chẳng lai,

Khi mình đang hít thở,

Tâm cùng Cảnh - chẳng hai,


Làm người ai cũng đủ,

Trí Huệ đầy diệu linh,

Có năng lực rọi chiếu,

Phá tan cõi U minh.


Sống tu Bát Chánh Đạo,

Chánh Niệm - nhập Hiện tại,

Chánh Định - hiển Giác linh.

Chánh Kiến - tỏ Huệ minh.


Ba viên Ngọc quý đấy,

Phật chỉ dạy cho ta.

Biết diệu dụng Ngọc ấy,

Hạnh phúc bừng nở hoa.


***


BÌNH MINH


Vọng niệm ... Vượn nhảy nhót,

Vọng tưởng ... Ngựa chạy hoang,

Vọng tình ... Nai lẫn lối,

Tâm bình ... Chốn lạc an.


Tâm vọng ... Mặt biển dậy,

Trí năng ... Nguyệt tỏa xa,

Chân tâm ... Đáy biển lặng,

Trí huệ ... Nhật bừng ra.


*


CHÂN QUÊ


Vọng niệm, vọng tưởng ... vọng tình,

Vọng nào chưa lặng ... để mình lắng nghe,

Khi ba vọng hết ... nhi nhoe,

Lòng êm hiện cảnh ... Chân quê ru hời.


Sống đời ... dạo khắp muôn nơi,

Trí năng phương tiện ... giúp người đi xa,

Trí huệ ... ánh sáng đèn pha,

Chân tâm Diệu giác ... Quê nhà trượng phu.



Melbourne, Phật Đản, 5 tháng 5, Phật lịch 2567.

Chánh Tín Hà Vĩnh Tân

 

Chú thích:

(*) CHÂN QUÊ: Bảy bài thơ thiền này đều đã được đăng lần lượt trên “Cổng thông tin PHẬT GIÁO - Giáo hội Phật giáo Việt Nam và TRANG NHÀ QUẢNG ĐỨC - Melbourne. Chúng tạm được chia làm 3 cặp thơ có nội dung gắn kết một cách hữu cơ với nhau như “Cặp Khai “, “Cặp Giải” & “ Cặp Kết”:

Cặp đầu gồm 2 bài: Tâm thường (*) & Đốn giáo (*)
Cặp giữa gồm 3 bài: Diệu Pháp Trí Độ (*), Ngộ đạo & Báu ngọc ma ní (*).
Cặp cuối gồm hai bài: Bình Minh (thơ) - Thơ Ca - Trang Nhà Quảng Đức.
Các bài có dấu (*) là ký hiệu có lời chú giải của tác giả kèm theo mỗi bài thơ. Xin mời quý độc giả vào xem thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 21317)
Nước mắt của Quán Thế Âm làm sao đong đếm? làm sao lau khô những giọt nước trong veo chảy xuyên các kiếp?
21/06/2015(Xem: 13402)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 17948)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 13212)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.
18/06/2015(Xem: 14079)
A Nan Đà, ta biết, Là một trong mười người Được gọi đại đệ tử Khi Đức Phật sinh thời. Ông xuất thân quí tộc Con vua A Mi Đà, Tức ông là cháu ruột Của Đức Phật Thích Ca. Khi Ngài về La Vệ, Ông vừa tròn hai mươi
15/06/2015(Xem: 14049)
Bố luôn luôn là một người Dễ thương, tử tế đồng thời giỏi thay Bố thường đoán biết ra ngay Trong đầu ta nghĩ loay hoay những gì. Bố là người biết lắng nghe Đôi khi góp ý rất chi tận tình Và luôn bảo vệ cho mình. Bố là người bạn chân thành nhất thôi. Khi ta thắng lợi trong đời Bố thường kiêu hãnh thốt lời ngợi ca Khi ta thất bại xót xa Bố thường kiên nhẫn giúp ta tới cùng Không hề có lúc nản lòng.
15/06/2015(Xem: 13797)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 15398)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 19277)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 15677)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”