Khéo tu học như Lửa cháy đầu (thơ)

20/04/202318:13(Xem: 11106)
Khéo tu học như Lửa cháy đầu (thơ)

lua chay

Khéo tu học như Lửa cháy đầu! 



Thường nghĩ đến những niềm đau nỗi khổ! 

Trọn quảng đời dài cho đến hôm nay 

Thủ thỉ  tâm mình:

“Lửa đã cháy đầu” hãy tự cấp cứu ngay

Vì ….hành trình nào sẽ đến cứu cánh ấy! 

Lời mẹ dặn dò “con ơi, nhớ lấy!  “ 

Còn yếu lắm đừng ra nắng nghe con 

Dạ vâng ! …

đến tuổi này tâm nguyện vẫn chưa tròn 

Phước chút còn ….nên  gần bạn có đạo lực ! 

Học được rằng :

đường sinh tử luân hồi sẽ mãi tiếp tục 

Nên  nhắc  mình “ vẫn chưa đạt  đến đâu!”( Not yet ) 

Đằng sau vị ngọt luôn cay đắng, u sầu 

Đừng tự hào có phần nào mình hiểu thấu ! 

Vẫn có nhiều hiền nhân trong phàm phu xấu ! 

Sẽ hỗ trợ ta cho đạo pháp chín muồi 

Đừng vì thị phi, bất mãn thối lùi 

Được lại kiếp người trăm bề nan khó !

Chớ dễ chạnh lòng khi gặp tám gió 

Giáo pháp Đức Phật …di sản hiếm có dị kỳ 

Vốn liếng mang trong mình mỗi chuyến đi 

Sẽ tạo lãi tuỳ theo mức độ  Chánh Tín 

Càng  thêm nhiều với Chánh Hạnh, Chánh kiến !

Khéo tu bạn ơi như lửa cháy đầu

Đường sinh tử ai cũng bước qua cầu 

Khả năng quay lại tuỳ vào mình đấy 

Đừng như con rùa mù …hy vọng tìm thấy ! 

Huệ Hương 

 

***

Một chút thôi !

Thuở nhỏ cũng đua đòi học tử vi, bói toán

Vẫn tưởng rằng: qua thất thập cổ lai hy

May rủi không còn ảnh hưởng ..lo chi

Vì ít sách tử vi đoán người trên tám chục !

Nào hay thời đại mới …tuổi thọ đã cao hơn chút

Mà hiệu lực nghiệp quả thấy rõ hơn nhiều

Bao người vẫn gập ghềnh thử thách trớ trêu

Nhìn thế sự, gẫm câu:

“cần thay đổi mình bằng lục căn thu thúc”



Với con mắt luôn nhìn điều tích cực

Biết lắng nghe, dùng ái ngữ thường xuyên

Nhân hậu bao dung sử dụng trái tim

Quên hết mọi xấu tệ xảy ra trong quá khứ!

Mỗi thứ một chút thôi….

sửa đổi dần cách hành xử !

Vòng luân hồi dài lắm vô thủy vô chung

Nghiệp thiện, ác nào sẽ trổ cuối cùng

Vào lúc cận tử để mà tiên đoán ?



Nếu còn vững lòng tin về số mạng

Hãy tạo nhiều phước lành cho kiếp sau

Càng mạnh càng nhiều lãi sẽ tăng vào

Đẩy quả báo xấu trở nên vô hiệu lực

Một chút thôi …ngày kia tâm điều phục !


Huệ Hương


***


Niềm vui trong thơ nhạc



Có thể âm thanh trầm bổng, tiếng thơ thổn thức

Sẽ giảm bớt đi lòng trần tục kẻ sơ tâm?

Quét sạch mọi dao động theo hải triều âm

Hoặc mạnh mẽ đến tột cùng rồi hoà nhập!



Vào âm vang huyền bí đầy ma lực

Khải tấu tiếng lòng bằng khúc nhạc từ tâm

Nhịp điệu hài hoà trong cõi vô thanh

Không hạnh phúc nào khi nội tâm bình lặng !



Niềm vui có thật như đang phiêu lãng!

Trong thế giới đẹp não nùng của riêng mình

Vẫn mãi giữ bao chất chứa ân tình

Vượt qua được mọi tác nhân chướng ngại

Hướng dẫn điểm khởi đầu hành trình nội tại

Cười tuôn nước mắt, giữa gió hét mưa giông

Dòng sông tư tưởng thôi hết chênh chông

Xin tri ân thơ nhạc khiến bao người tỉnh thức!



Huệ Hương


***

Kiếp nhân sinh


Đã lâu rồi lăng xăng chốn trần lụy
Chợt một ngày tỉnh thức ….”thư giản đi “
Tuy yêu nhạc nhưng quyết chọn loại gì
Mượn bài ca nào vừa ý nghĩa, nhắc nhở !
Mang tính chất vạn hữu trên đời là khổ !
Đây rồi tiếng hát trầm buồn với “kiếp nhân sinh”
Toàn bộ cuộc đời ta vọng niệm đắm chìm
Rốt ráo nhân cho quả, quả lại sinh nhân tiếp nối !
Tuỳ khả năng , nhận thức khổ dưới nhiều hình thái
Đơn giản chỉ là thấy sanh tử, chia ly
Vi tế hơn, chán “ sáng vác ô đi tối vác về “
Cả một đời lận đận không làm sao thoát được!
Cơ hội nghìn năm để bòn Đức tích Phước
Nghe lời Phật dạy từ thiện hữu minh sư
Chiêm nghiệm, thay đổi cái nhìn biết suy tư
Những ô nhiễm không ngẫu nhiên mà đến !
Do tiền nghiệp tích lũy từ bao kiếp
Nay vững niềm tin bỏ ác tạo lành
Hiểu thế nào cuộc sống giống tiếng vang ( echo)
Điều mình gieo trồng sẽ được gặt hái!
Và những gì bạn cho đi sẽ được nhận lại !
Năng lực Phật pháp diệu dụng vô ngại


Huệ Hương







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2014(Xem: 15188)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 25715)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 15607)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 17104)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 20541)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17611)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 41827)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 17488)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22213)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 19504)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn