Tôi Là Người Biết Sợ (I know I have fears)

15/04/202305:17(Xem: 7523)
Tôi Là Người Biết Sợ (I know I have fears)
so hai



Tôi Là Người Biết Sợ


Bạn ơi,

Sau một thời gian học Phật,

Tôi thấy tôi là người biết sợ.

Thay vì vào các diễn đàn, Twitter, Facebook đọc tin nhảm rồi tranh luận,

Tôi tụng kinh

Thay vì để đầu óc lang thang, có thể nổi điên hay trầm cảm,

Tôi niệm Phật.

Thay vì ngồi ăn nhậu, tán dóc với bạn bè, sinh ẩu đả,

Tôi làm việc.

Thay vì tranh cãi những chuyện ruồi bu, gây thù oán,

Tôi đọc sách để viết ra những gì lợi lạc cho đời.

Và trau giồi thêm kiến thức.

Tôi sợ những lời nói mỉa mai, du côn, chụp mũ.

Vì khi mình chửi bới người ta,

Là tự giết đi phẩm giá.

Cho nên tôi luôn luôn nhường nhịn.

Vì con người không phải hơn nhau qua lời nói,

Mà vì đạo đức và những đóng góp cho đời.

Thay vì hút xì-ke để tìm ảo giác,

Tôi vận động, sức khỏe giữ gìn.

Thay vì ném tiền qua cửa sổ,

Tôi tiết kiệm.

Để cho con cháu hay làm việc thiện sau này.

Thay vì để thời giờ qua đi vô ích,

Tôi thăm hỏi gia đình, bè bạn.

Tôi giữ gìn Chánh Niệm từng giây từng phút.

Tôi kính trọng mọi người,

Kể cả các ông bà homeless (*)

Qua câu chào thân thiện.

Và rất sợ chạm tự ái người ta.

Vì thế luôn luôn khiêm tốn.

Chấp nhận cả phần thua.

Do đó mà người đời nói tôi chết nhát.

Và thật sự tôi là người chết nhát.

Vì chỉ mong cuộc sống an lành.

Tôi hiểu rằng cuộc đời này ở đâu cũng thế.

Phải đối phó với muôn vàn gian khổ.

Nam Hàn giầu mạnh như thế đó,

Sao quá nhiều người tự tử quyên sinh?

Đừng nhìn qua trời Đông, trời Tây rồi mơ ước.

Với Trí Tuệ và nghị lực vươn lên chúng ta sẽ có.

Sự nghiệp và hạnh phúc trong đời.

“Thất bại là mẹ thành công.”

Vấp váp chớ ngã lòng.

Khổ đau chớ tự tử.

Bạn ơi,

Ngoài ra tôi còn là người rất sợ.

Sợ lôi thôi với cảnh sát,

Sợ luật pháp, sợ đôi co.

Sợ gây chiến, oán thù.

Sợ những hành vi tàn bạo.

Và sợ những lời gian dối.

Vì gian dối là lường gạt người ta,

Khiến người ta đau khổ.

Tôi còn sợ lối loan tin giả tạo.

Loan tin giả tạo là lường gạt chính mình,

Và lường gạt cả cháu con, bạn bè bạn.

Đó là hành vi vô cùng tội lỗi.

Ngoài ra tôi còn sợ thói đời kiêu căng phách lối.

Tự cho mình là Trời là Số Một mà thôi.

Sợ chốn tụ họp đông người.

Sợ những lời cay nghiệt.

Và nhất là tạo nghiệp.

Tạo nghiệp không chỉ gây tội cho mình,

Mà còn cho con cháu mai sau.

Không có gì tổn hại cho con cháu đời sau bằng tạo nghiệp.

Bởi vì chết đi, nghiệp vẫn còn.

Dù chỉ một lời nói.

Một lời nói có khi còn tàn độc hơn gươm súng.

Một lãnh đạo nếu nói lời cực đoan, mù quáng,

Sẽ là nguồn di hại cho đất nước mai sau.

Hitler chết cách đây 75 năm,

Sau đời nay vẫn còn nhiều người theo Tân Quốc Xã?

Và cho dù xác Mao giờ đã tan thành bùn đất.

Vẫn có nhiều phong trào Mao-ist cuồng điên?

Tôi còn sợ cả những lời giảng hoang mang.

Xa rời cuộc sống,

Của những tà sư,

Nói toàn chuyện thiên đàng, địa ngục.

Năm ba phút đã thành Thần, thành Thánh.

Mà không hề nói chuyện tích đức, tu thân,

Và cách giải quyết khổ đau cho nhân thế.

Vì Đức Phật muốn khai mở trí tuệ chúng sinh lớn như biển cả.

Cho nên tôi sợ những tư tưởng hẹp hòi.

Và cả những thái độ cực đoan, quá khích.

Tư tưởng hẹp hòi sẽ giết chết lòng Từ Bi và Trí Tuệ.

Và giết chết luôn cả lòng nhân ái của con người.

Vì sợ người đời mai mỉa.

Cho nên tôi không chạy chọt đút lót để vươn lên.

Không thủ đoạn mánh mung, gian dối.

Mà bằng tài năng, đức độ.

Đó là sự nghiệp bền vững muôn đời.

Ngoài ra,

Tôi còn cố học đức tính bao dung,

Thông cảm cho người.

Vì là người ai cũng có lần lầm lỗi.

Nhưng xin bạn nhớ cho.

Tôi không phải là ông thần ông thánh.

Mà chỉ là một Phật tử tầm thường.

Một Phật tử luôn luôn biết sợ,

Vì chỉ mong cuộc sống yên bình.

Mà cuộc sống yên bình chính là Cực Lạc.

Cuối cùng,

Xin bạn nhớ cho,

Biết sợ là giữ gìn Chánh Niệm.

Là sống trong tỉnh thức, an lành.

Đào Văn Bình

(Trích trong Kinh Hạnh Phúc Của Tôi sắp xuất bản)

 

(*) Người vô gia cư ở Mỹ

 



so hai

I know I have fears.

Author: Đào Văn Bình

Translated by Nguyên Giác

 

  

Dear friends,

Don't think I'm brave.

No,

I have fears.

Instead of going to forums, Facebook, and Twitter, reading gossip, and arguing,

I chant the Sutras.

Instead of letting my mind wander, maybe getting mad or depressed,

I recite Buddha's name.

Instead of drinking, chatting with friends, and fighting,

I work.

Instead of arguing about frivolous stories, causing hatred,

I read books

To write down what is beneficial for people

And gain more knowledge.

Instead of smoking drugs to find hallucinations,

I exercise and keep my health.

Instead of throwing money out the window,

I save.

To give to my children or do good deeds later.

Instead of wasting time, I visit family and friends.

I keep Mindfulness in every second of every minute.

I respect everyone,

including homeless people,

with a polite greeting.

I have fear of hurting people's pride.

Therefore, I always yield,

accept defeat,

for the sake of a peaceful life.

I understand that life is the same everywhere.

We have to deal with countless hardships.

South Korea is so rich and powerful,

why do so many people commit suicide?

Don't look to the East and West and dream.

With wisdom and the energy to rise,

we will have a career and happiness in life.

"Failure is the mother of success."

If you stumble, don't give up.

If you are suffering, do not commit suicide.

Dear friends,

Besides, I have fears

Fear of messing with the police,

Fear of the law, fear of quarrel.

Fear of war, hatred.

Fear of atrocities.

And fear of lies.

Besides, I have fear of habits of self-importance and arrogance.

Fear of crowded places.

Fear of harsh words.

And mostly, fear of karmic deeds.

That would bring bad consequences to me

and to my children later.

There is nothing more harmful

to future generations than creating karma.

Because after I die, karma remains.

Even one word.

Sometimes a word is more deadly than swords and guns.

Because the Buddha wanted to open up the wisdom of sentient beings

to be as vast as the ocean, I have fear of narrow-minded thoughts

And fear of extreme attitudes.

Narrow thinking will kill compassion and wisdom.

And kill the kindness of humanity.

Because I have fear of people's sarcasm,

I did not pay any bribe to advance.

No tricks, no deception.

But by talent, virtue.

It is a sustainable career honored for thousands of years.

Besides,

I also try to practice tolerance,

Empathy for people.

Because no one can avoid mistakes forever in life.

But please remember.

I'm not a god or a saint.

But just an ordinary Buddhist.

A Buddhist who always has fears

For just wishing a peaceful life.

Actually, peaceful life is the Ultimate Bliss.

Lastly

Please remember

Those who have fears will do their best to keep Right Mindfulness.

To live in Awareness and peace.

.

Đào Văn Bình

California, December 8, 2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 16409)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 16092)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12340)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14196)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14301)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13756)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 18976)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 22038)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19180)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 17984)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì