Phòng hộ Giác Quan (thơ)

05/04/202316:38(Xem: 8357)
Phòng hộ Giác Quan (thơ)


hoa dep

Phòng hộ Giác Quan.

Tri ân lời dạy Phật Tổ, giúp con hiểu !
Cảm giác thế nào là :
kinh sợ, chán nản, hững hờ
Dù nhiều năm cô lữ thật bơ vơ
Do tiếp nhận quả hưởng từ tiền kiếp!
Nguyện với lòng từ nay
…..Đừng thương, hận, thích, ghét !
Biết luật vô thường, quay lại soi mình
Nghiệp cố trả, đừng vay thêm để khởi sinh
Phòng hộ các căn sẽ tránh được hố thẳm
Hành trình vào biển pháp đường dài đăng dẳng
Mà thời gian lại chẳng có bao nhiêu
Lãng phí thời gian tạo tội lỗi quá nhiều
Tự an ủi “Trong họa vẫn có mầm Phúc chứa”
Sám hối….rồi tự tu , tự học …tự hứa!
Quyết quay về …
từng bước trong Giáo pháp Như Lai
Còn lăng xăng, loạn động thế gian ngoài
Còn nắm bắt, chỉ tạo thêm hoang tưởng
Tám bốn ngàn pháp môn tuỳ căn cơ chọn hướng
Nhủ thầm cho mình …
Luôn phòng hộ và sám hối các căn
Làm sao tránh được để khỏi ăn năn
Phải biết cái thân tứ đại chỉ là tựa, gá !
Duyên đến, duyên đi .. bình thản mới khá
Kính tri ân ….thiên hà, vũ trụ, tạo hoá !
Huệ Hương


***

Niềm vui sống Đạo.

Bao lần nhận thư chị thường nhắn nhủ:
Em ơi!
Cuộc đời không như tác phẩm tưởng tượng đâu
Không thể dùng công thức nào áp dụng dài lâu
Vì hàng triệu ảnh hưởng xuất hiện làm đảo ngược!
Cuộc đời cũng không giống chuyện cổ tích được
Để sống thực cần rũ bỏ ước mơ
Nhẹ nhàng an ủi bản thân khi sự cố bất ngờ
Tìm hiểu toàn bộ
cảnh ngộ …trên nền tảng đạo đức!
Sự thật của cuộc sống cần nhận thức !
Đừng đổ lỗi số phận, cũng đừng tự ti
Biết tiến, biết lùi, biết chấp nhận, cho đi
Biết tha thứ, bao dung giảm nhẹ phiền não.
Em ơi!
Đừng nỗ lực tạo tác tỏ ra mình hoàn hảo.
Vì cuộc đời là một cuộc chơi ..
không hề có kẻ thắng, người thua
Xoay quanh luẩn quẩn toàn đắng , cay, chua
Với tấm lòng ngay thẳng, sống quang minh an lạc
Mời em hát lên lời nhạc:
“ Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” (1)
Nghĩ thoáng hiểu thông chuyện vi tế đến đâu
Mọi bận tâm thế tục không còn vướng mắc
Sẽ tồn tại hiện hữu, khi tu dưỡng sâu sắc
Càng tinh tấn, hạnh phúc càng mãi dâng tăng
Niềm vui sống đạo …tận hưởng kho tàng giáo pháp!
Huệ Hương
——————————————————————
(1)lời trong bài hát của tác giả Trịnh Công Sơn trong ca khúc Diễm Xưa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/2010(Xem: 14543)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15423)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11304)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 18386)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 23006)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 13480)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 12684)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 15639)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
19/09/2010(Xem: 13293)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
19/09/2010(Xem: 13008)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi