Phòng hộ Giác Quan (thơ)

05/04/202316:38(Xem: 8264)
Phòng hộ Giác Quan (thơ)


hoa dep

Phòng hộ Giác Quan.

Tri ân lời dạy Phật Tổ, giúp con hiểu !
Cảm giác thế nào là :
kinh sợ, chán nản, hững hờ
Dù nhiều năm cô lữ thật bơ vơ
Do tiếp nhận quả hưởng từ tiền kiếp!
Nguyện với lòng từ nay
…..Đừng thương, hận, thích, ghét !
Biết luật vô thường, quay lại soi mình
Nghiệp cố trả, đừng vay thêm để khởi sinh
Phòng hộ các căn sẽ tránh được hố thẳm
Hành trình vào biển pháp đường dài đăng dẳng
Mà thời gian lại chẳng có bao nhiêu
Lãng phí thời gian tạo tội lỗi quá nhiều
Tự an ủi “Trong họa vẫn có mầm Phúc chứa”
Sám hối….rồi tự tu , tự học …tự hứa!
Quyết quay về …
từng bước trong Giáo pháp Như Lai
Còn lăng xăng, loạn động thế gian ngoài
Còn nắm bắt, chỉ tạo thêm hoang tưởng
Tám bốn ngàn pháp môn tuỳ căn cơ chọn hướng
Nhủ thầm cho mình …
Luôn phòng hộ và sám hối các căn
Làm sao tránh được để khỏi ăn năn
Phải biết cái thân tứ đại chỉ là tựa, gá !
Duyên đến, duyên đi .. bình thản mới khá
Kính tri ân ….thiên hà, vũ trụ, tạo hoá !
Huệ Hương


***

Niềm vui sống Đạo.

Bao lần nhận thư chị thường nhắn nhủ:
Em ơi!
Cuộc đời không như tác phẩm tưởng tượng đâu
Không thể dùng công thức nào áp dụng dài lâu
Vì hàng triệu ảnh hưởng xuất hiện làm đảo ngược!
Cuộc đời cũng không giống chuyện cổ tích được
Để sống thực cần rũ bỏ ước mơ
Nhẹ nhàng an ủi bản thân khi sự cố bất ngờ
Tìm hiểu toàn bộ
cảnh ngộ …trên nền tảng đạo đức!
Sự thật của cuộc sống cần nhận thức !
Đừng đổ lỗi số phận, cũng đừng tự ti
Biết tiến, biết lùi, biết chấp nhận, cho đi
Biết tha thứ, bao dung giảm nhẹ phiền não.
Em ơi!
Đừng nỗ lực tạo tác tỏ ra mình hoàn hảo.
Vì cuộc đời là một cuộc chơi ..
không hề có kẻ thắng, người thua
Xoay quanh luẩn quẩn toàn đắng , cay, chua
Với tấm lòng ngay thẳng, sống quang minh an lạc
Mời em hát lên lời nhạc:
“ Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” (1)
Nghĩ thoáng hiểu thông chuyện vi tế đến đâu
Mọi bận tâm thế tục không còn vướng mắc
Sẽ tồn tại hiện hữu, khi tu dưỡng sâu sắc
Càng tinh tấn, hạnh phúc càng mãi dâng tăng
Niềm vui sống đạo …tận hưởng kho tàng giáo pháp!
Huệ Hương
——————————————————————
(1)lời trong bài hát của tác giả Trịnh Công Sơn trong ca khúc Diễm Xưa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/08/2020(Xem: 11242)
Thức Tỉnh Một kiếp nhân sinh, một kiếp sầu. Vô thường có hẹn với ai đâu! Đã chưa tát cạn sông phiền não, Thì vẫn xoay vòng bể khổ đau! Bởi chẳng nhân lành từ kiếp trước, Nên không quả ngọt ở ngày sau. Nhất tâm thường niệm Di Đà Phật, Mới thấy vô biên lẽ nhiệm mầu!
17/08/2020(Xem: 12689)
Trải Nghiệm và Thăng Trầm Giọt lệ mừng rơi mỗi khi tỉnh giấc ! Văng vẳng lời pháp thoại đã giúp trừng tâm, Lắng gạn nhiễm ô vi tế âm thầm, Vọng tưởng Ngã. Nhân cầu ...hành tác ! Những thăng trầm làm cái nhìn đổi khác, Lý thuyết ngôn từ ... chạy theo đã quá xa Căn bản phiền não càng phát tán rộng ra Đạp gai mới dừng lại ... cái đau trải nghiệm !
16/08/2020(Xem: 10074)
Y vàng dứt bỏ giận hờn Vai oằn sứ mạng, pháp môn độ người Sứ giả dẫm bước muôn nơi Xiển dương chánh Pháp cho đời bình an. Trần gian có lúc thăng trầm Thuyền từ vững chắc chèo dần qua sông, Mặc cho sóng gió, bão dông
14/08/2020(Xem: 16609)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
14/08/2020(Xem: 13719)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. * Một là “nhan thí”: nụ cười Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình Hân hoan, niềm nở, chân thành Miệng cười gieo mối cảm tình muôn nơi.
14/08/2020(Xem: 11878)
Đi làm Phật sự phải tùy tâm Nếu không, vướng mắc những sai lầm Thần tiên ngó xuống đều bất mãn Phật và Bồ-tát chẳng tán ngâm
14/08/2020(Xem: 16124)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20942)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10683)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !