Thầy đưa Mẹ thăm Dì (thơ)

31/03/202318:01(Xem: 7786)
Thầy đưa Mẹ thăm Dì (thơ)



me tam thai 2

Hình ảnh: TT Nguyên Tạng đưa Mẹ Tâm Thái 90 tuổi
đến thăm Dì Sáu (80 tuổi) em gái của Mẹ


 
Thầy đưa Mẹ thăm dì
Giữa trưa hè nắng gắt
Mẹ vui mừng hả hê,
chỉ vườn cây xanh mướt
Nhìn Mẹ Thầy hạnh phúc
Tay trái dìu tay Mẹ,
Tay mặt chiếc quạt che
Cho Mẹ được bóng mát
Thầy ngập tràn niềm vui
Vẫn đắp chiếc y vàng,
Trưởng tử của Như Lai
Hiếu hạnh luôn tròn đầy
Trong bốn đại trọng ân
Ân Cha Mẹ cao nhất,
Công sanh thành dưỡng dục.
Mất Cha từ khi sớm
Mẹ tần tão nuôi con
Không quảng khổ đêm ngày
Mẹ dạy con trên đời
Tam Bảo là cao quý
Ngay khi còn tấm bé
Đừng quên nhé con ơi
Ân Mẹ như thái dương
Dẫn con vào cửa Đạo
Con mặc áo Như Lai
Nhờ công ơn Mẹ hiền
Hạnh phúc nào được hơn?
Chín mươi ngoài Mẹ khỏe
Niệm Phật không hề mỏi
Niệm lành Mẹ dồi trau
Mẹ là tấm gương sáng
Cho đàn cháu cùng con

******

Nhìn hình Thầy và Mẹ
Con cảm động làm sao!
Chắc lòng Mẹ vui mừng
Nguồn hạnh phúc dâng trào
Những phút giây như vầy
Mẹ tăng thêm tuổi thọ
Thuốc thần của Thầy dâng
từ người con chí hiếu
Con kính cảm ơn Thầy
Bài học mùa Vu Lan
Cảm ơn Mẹ Tâm Thái
Đã đem lại cho con
Những phút giây vô niệm
Mất Mẹ từ lâu rồi,
Con thèm Mẹ Thầy ơi
Thèm thấy Mẹ mỉm cười
Thèm được Mẹ thương yêu
Cho con nguồn hạnh phúc
Lòng Mẹ rạng niềm vui
Mẹ là như thế đấy,
Là chiếc túi không đáy
Chứa đựng bao tình thương
Tình yêu thương tràn đầy
Cho con và tất cả
Mẹ nuôi con nên người
Mẹ dạy con thương yêu
Từ ngọn cây, lá, cỏ
Thương những tiếng kêu cầu
của những người khổ đau của bao vạn sinh linh
Mẹ chấp tay niệm Phật Mẹ còn mãi trong con
Trong muôn vàn nẻo sống
Trong từng bước con đi
Trong tiếng Nam Mô Phật
Cho con quay trở về.

Nam Mô A Di Đà Phật
Tây Đức 30/3/2023
Đệ tử Diệu Danh

***

Mời xem bài cùng tác giả
dieu danh 3










Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/11/2010(Xem: 21247)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 13414)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 31593)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 16168)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 18494)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 16940)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18855)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16252)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19466)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 22127)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.