Thầy đưa Mẹ thăm Dì (thơ)

31/03/202318:01(Xem: 6714)
Thầy đưa Mẹ thăm Dì (thơ)



me tam thai 2

Hình ảnh: TT Nguyên Tạng đưa Mẹ Tâm Thái 90 tuổi
đến thăm Dì Sáu (80 tuổi) em gái của Mẹ


 
Thầy đưa Mẹ thăm dì
Giữa trưa hè nắng gắt
Mẹ vui mừng hả hê,
chỉ vườn cây xanh mướt
Nhìn Mẹ Thầy hạnh phúc
Tay trái dìu tay Mẹ,
Tay mặt chiếc quạt che
Cho Mẹ được bóng mát
Thầy ngập tràn niềm vui
Vẫn đắp chiếc y vàng,
Trưởng tử của Như Lai
Hiếu hạnh luôn tròn đầy
Trong bốn đại trọng ân
Ân Cha Mẹ cao nhất,
Công sanh thành dưỡng dục.
Mất Cha từ khi sớm
Mẹ tần tão nuôi con
Không quảng khổ đêm ngày
Mẹ dạy con trên đời
Tam Bảo là cao quý
Ngay khi còn tấm bé
Đừng quên nhé con ơi
Ân Mẹ như thái dương
Dẫn con vào cửa Đạo
Con mặc áo Như Lai
Nhờ công ơn Mẹ hiền
Hạnh phúc nào được hơn?
Chín mươi ngoài Mẹ khỏe
Niệm Phật không hề mỏi
Niệm lành Mẹ dồi trau
Mẹ là tấm gương sáng
Cho đàn cháu cùng con

******

Nhìn hình Thầy và Mẹ
Con cảm động làm sao!
Chắc lòng Mẹ vui mừng
Nguồn hạnh phúc dâng trào
Những phút giây như vầy
Mẹ tăng thêm tuổi thọ
Thuốc thần của Thầy dâng
từ người con chí hiếu
Con kính cảm ơn Thầy
Bài học mùa Vu Lan
Cảm ơn Mẹ Tâm Thái
Đã đem lại cho con
Những phút giây vô niệm
Mất Mẹ từ lâu rồi,
Con thèm Mẹ Thầy ơi
Thèm thấy Mẹ mỉm cười
Thèm được Mẹ thương yêu
Cho con nguồn hạnh phúc
Lòng Mẹ rạng niềm vui
Mẹ là như thế đấy,
Là chiếc túi không đáy
Chứa đựng bao tình thương
Tình yêu thương tràn đầy
Cho con và tất cả
Mẹ nuôi con nên người
Mẹ dạy con thương yêu
Từ ngọn cây, lá, cỏ
Thương những tiếng kêu cầu
của những người khổ đau của bao vạn sinh linh
Mẹ chấp tay niệm Phật Mẹ còn mãi trong con
Trong muôn vàn nẻo sống
Trong từng bước con đi
Trong tiếng Nam Mô Phật
Cho con quay trở về.

Nam Mô A Di Đà Phật
Tây Đức 30/3/2023
Đệ tử Diệu Danh

***

Mời xem bài cùng tác giả
dieu danh 3










Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2014(Xem: 17620)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20995)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 13151)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 15828)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 17481)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 16775)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 12797)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 17826)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14826)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 14846)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi