Đêm lành, thức tỉnh (thơ)

21/03/202305:38(Xem: 7740)
Đêm lành, thức tỉnh (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-5
Đêm lành, thức tỉnh !


Kính bạch Thầy, cả tuần nay Thầy không nhận các bài thơ của con như Cuộc sống là dòng pháp..v.v….Con kính gửi thêm hai bài mới đã viết trước khi nhận tin tham dự Zoom. Chỉ là trình Thầy xem cùng một lúc gửi cho hai chỗ nữa để thấy lòng an bình khi nhớ đến Thầy, Kính mời Thầy xem cho vui, HH



Chợt thấy mình bé nhỏ giữa niềm cô quạnh
Bao đêm thâu từ sâu kín tâm linh:
“Cái còn để lại nghe rơm rớm ân tình,
Có lẽ mình …
cõng nghiệp rong chơi giữa đời huyễn mộng ?“
Ừ thôi ..
Mỗi bước đường xa thức tỉnh về cuộc sống
Không gian đầy mây, sông cạn nước … mê mê
Bâng khuâng nhìn vạt nắng chót lúc chiều về
Hoàng hôn tím ru cho ta điệu buồn trầm mặc !


Điều kỳ diệu …
Khi công phu chiều nghe kinh Phật !
Mọi ưu phiền đã theo gió bay đi
Thì ra ….
Luật vận hành vũ trụ như thế có hề chi
Chẳng điều gì to tát giữa dòng đời vô định!
Chỉ có lòng ta …tạo tường thành khoá kín !
Không chấp nhận dòng chảy một con sông
Như chớp mắt, có trở lại được không ?
Đêm lành …đọc được dòng chữ trong tâm thức!
Hãy gìn giữ …
tự tin, cảm giác an bình .. bằng nghị lực!


Huệ Hương


***

Tôi nhìn lại tôi.


Đây là lần thứ hai hồi chuông báo động
“Chú trọng nhiều đến sức khỏe, thời gian”
Tôi nhìn lại tôi …. Hành trình đủ lắm gian nan
Bể dâu ơi…
Trả lại mình cuộc sống bình thường nhé !


Trong sách vở còn ảnh hình lúc trẻ
Chợt nhớ câu thơ ai đó thích hợp lúc này (1)
Dẫm chân về ngày cũ …đến hiện tại đây
Quan sát lại mình tìm ý nghĩa cuộc sống !


Qua đi …âm thanh cuồng nộ, thiết thống
Để biết rằng mình còn phải nỗ lực bao lâu
Chỉ có tình người …giải tỏa những đêm thâu
Thả trôi hết muộn phiền, từ ngày học Đạo !


Tôi nhìn lại tôi … vẫn còn kịp thong dong dạo
Tuỳ duyên ứng biến hoàn cảnh đi thôi
Mỗi giai đoạn đời người …cũng đã qua rồi
Thôi kệ …Suối vần chảy theo đời suối
Chưa bao giờ biết ray rức tiếc nuối !
Nguyện …mình cũng thế khi vô thường ngày cuối !


Huệ Hương

————————-

(1) Có ai đó khi đời xế bóng
Sẽ hờn ghen với ảnh chính mình


***


Thực chất cuộc sống là …Trải nghiệm!

Được nghe nhiều thiện hữu lúc trà dư tửu hậu !
“Trong 84 ngàn pháp môn, phải có pháp danh ngôn
Và lời vàng từ đại trưởng lão tông môn “
Ghi lại trong nghi thức, tác phẩm tuyệt tác (best seller)
Phật đã dạy:
Người có túc duyên mới có thể biên chép
Sau khi thọ trì, đọc tụng giảng giải lưu thông
Giúp người hiểu rõ nghĩa lý uyên thâm
Khiến tháo gỡ gánh nặng đang trói chặt
Sẽ sâu sắc hơn khi họ biết cái gì vướng mắc
Biết mình phải làm gì ngay hiện tiền đây
Biết Tàm uý khi phạm lỗi lầm sai
Tự sách tấn sau mỗi lần trải nghiệm…
Vì Ehi- passiko” = “thách thức mọi thử nghiệm
Thoảng mỉm cười, “đã sống nhiều rồi “… mãn nguyện (1)
Vận mệnh ta quyết định do nỗ lực mà ra
Vận thành công đặt trong chính lòng bàn tay ta
Mệnh chỉ là cái cớ của những kẻ thất bại!
Giải thoát những quan kiến định khuôn …Tự tại !!!



Huệ Hương

***

(1) Jean Jacques Rousseau nói: “Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất.”



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 18083)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 13676)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 16757)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20044)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19002)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 21012)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16342)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21625)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15919)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16506)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..