Mùa an (thơ)

11/02/202318:21(Xem: 8890)
Mùa an (thơ)


hoa_mai_2
Thơ:
Về nơi an lạc

Mùa an!

 

 

Tháng giêng về thăm Chùa cũ

Sân vàng những nhánh cỏ hoa

Mùa vương trên từng chiếc lá

Nhẹ nhàng nghe hương bay xa

 

Tiếng chuông trầm vang đường vắng

Thiền môn giữ bước người về

Gió hanh thưa từng mảnh nhỏ

Mây mờ rơi trên sơn khê

 

Tháng Giêng người tìm an yên

Thắp nén nhang trầm ấm khói

Lặng nghe tiếng lòng chấp nối

Bụi xưa quét rũ hình hài

 

Tháng Giêng người về khoan thai

Đón nhành liễu nghiêng bỡ ngỡ

Chiều yên và lòng rộng mở

Đưa tay thắp ánh đạo vàng!

*****




uong tra

Tìm về chánh giác

 

Nửa bờ giác em giật mình tỉnh thức

Nghe âm ba những tiếng cợt đùa

Vọng từ những giọng người nhiễu loạn

Ngổn ngang và bừa bộn hơn thua

 

Em mệt mỏi nhoài người đứng dậy

Bước ra vùng tăm tối bùn lầy

Lòng mong thoát những ngày vô ngã

Giữa dòng đời vây bủa đắng cay

 

Em theo ta đến bến bờ vui

Bỏ sau lưng u buồn, bóng tối

Em đi giữa những màu hoa mới

Khai sinh từ mây trắng đường xưa

 

Em theo ta qua những ngày mưa

Qua những ngày ngập tràn ánh sáng

Thời gian rơi đi, không màng năm tháng

Cũng chẳng màn danh lợi hão huyền

 

Em khoác lên mình một tấm áo thiêng

Nghe những hồi kinh, tìm về lạc trú

Thoát khỏi trần lao, về nơi an trụ

Đóa hoa sen nở giữa bụi trần

 

Em theo ta đến bến huyền chân

Nơi bờ giác an bình, tịnh độ

Rời xa đi những ngày ái ố

Sẽ không còn chấp ngã, vô minh

 

Em đi qua những cuộc hành trình

Tìm tinh tấn, cội nguồn an lạc

Chẳng còn khổ đau, chẳng còn bỏng rát

Rời xa đi ngột ngạt tình trần

 

Về theo ta, xa những trầm luân

Đón mùa vui thiện lành đạo hạnh

Nơi có Bụt trong tâm pháp chánh

Về náu nương giữa cõi hiền từ.


Sài Gòn, Xuân Quý Mão 2023

An Tường Anh
(Võ Đào Phương Trâm)




 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/08/2016(Xem: 13894)
Mai tôi chết giã từ căn quán trọ Mấy mươi năm trong cõi mộng diêm phù Thế là tàn một cuộc lữ phiêu du Lại bước tiếp trên hành trình sinh tử
01/08/2016(Xem: 18018)
Nắng lên cho ấm hương sầu Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa Tình quê biết nói sao vừa Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ? Còn đâu câu hát tiếng cười Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ? Mẹ quê khóc mãi đêm dài Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ
01/08/2016(Xem: 19674)
Phận con chữ hiếu phải làm đầu Đệ tử trung thành hãy nhớ mau Sinh đẻ cưu mang nhiều cực khổ Dưỡng nuôi giáo dục nhọc dường nào Trẻ thơ vâng dạ siêng hành luyện Khôn lớn hiến hy hòa thuận nhau Báo hiếu song thân năng hoạt động Vu lan ân nghĩa chí thành cầu.
31/07/2016(Xem: 13423)
Đời ẩn sĩ tu hành không ai biết- Tự hiểu mình là biết cả trời mây- Nước sông hồ theo dõi bước ai đây ?
30/07/2016(Xem: 25836)
Quê tôi nước Việt mến yêu- Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương - Biển đông sóng cuộn từng cơn- Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
30/07/2016(Xem: 19991)
Chiều nay tụng kinh Vu Lan - Lời kinh gió nhẹ lá vàng trước hiên- Mùa thu cũng đến rừng thiền- Mặc nhiên lá rụng về miền đất xưa.
30/07/2016(Xem: 14943)
Không đi cũng tới được nhiều chùa Viếng khắp trang nghiêm những lễ mùa Phật tử dừng chân cầu học hỏi Đồng hương theo bước lánh tranh đua Thầy hay tùybệnh luôn cho giúp Thuốc tốt trị lành khỏi phải mua Độ chúng xả ly không vướng bận Đời tu giải thoát sướng hơn vua.
30/07/2016(Xem: 13306)
Múa may may múa quay cuồng- Chạy đôn chạy đáo như tuồng cải lương- Vai trò ngồi ghế đế vương- Có chi là thật sầu thương kép đào
30/07/2016(Xem: 12432)
Người biết đạo cõi lòng luôn thanh thản Không tham cầu tham chức chẳng tham lam Bao công danh sự nghiệp cũng không màng Sống hiểu biết yêu thương đâu là khổ
28/07/2016(Xem: 42440)
Cô gái trẻ quỳ bên bàn thờ Phật một hồi lâu và khóc trong cơn đau khổ cùng cực. Bỗng trên hư không vang lên câu hỏi : Tại sao con khóc ? Cô gái nhìn lên đức Phật và nói :