Rong Chơi (thơ)

30/07/201610:58(Xem: 12739)
Rong Chơi (thơ)
  RONG CHƠI
duc-phat-011
Múa may may múa quay cuồng
Chạy đôn chạy đáo như tuồng cải lương
Vai trò ngồi ghế đế vương
Có chi là thật sầu thương kép đào
Cuộc đời phải đóng ngọt ngào
Màn nhung khép lại soi vào tấm gương
Bây giờ mới nhận ra mình
Còn đâu vở diễn đường tình đêm qua
Ta về nương pháp Phật Đà
An vui tu tập chánh tà hiểu ra
Rong chơi khắp chốn ta bà
Am mây là bạn pháp mầu là trăng .
                  Tánh Thiện
               29-07-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2016(Xem: 19458)
Chiều nay tụng kinh Vu Lan - Lời kinh gió nhẹ lá vàng trước hiên- Mùa thu cũng đến rừng thiền- Mặc nhiên lá rụng về miền đất xưa.
30/07/2016(Xem: 14437)
Không đi cũng tới được nhiều chùa Viếng khắp trang nghiêm những lễ mùa Phật tử dừng chân cầu học hỏi Đồng hương theo bước lánh tranh đua Thầy hay tùybệnh luôn cho giúp Thuốc tốt trị lành khỏi phải mua Độ chúng xả ly không vướng bận Đời tu giải thoát sướng hơn vua.
30/07/2016(Xem: 11715)
Người biết đạo cõi lòng luôn thanh thản Không tham cầu tham chức chẳng tham lam Bao công danh sự nghiệp cũng không màng Sống hiểu biết yêu thương đâu là khổ
28/07/2016(Xem: 41665)
Cô gái trẻ quỳ bên bàn thờ Phật một hồi lâu và khóc trong cơn đau khổ cùng cực. Bỗng trên hư không vang lên câu hỏi : Tại sao con khóc ? Cô gái nhìn lên đức Phật và nói :
28/07/2016(Xem: 12730)
Ngắm nhìn các vị Tỳ Kheo Chân đi từng bước cuốn theo mây ngàn Lợi danh rũ bỏ bên đàng An vui tự tại thênh thang cuộc đời
27/07/2016(Xem: 12230)
Cuộc sống âm thầm cứ mãi trôi Đến đi rồi cũng cũng vậy thôi Mây bay lơ lững trên đầu núi Nước chảy thông reo đẹp chỗ ngồi
26/07/2016(Xem: 25034)
Mùa Hiếu Vu Lan lại về - Hân hoan chào đón tràn trề yêu thương- Ân Cha Mẹ quả vô lường- Công lao trời biển tỏ tường lòng con
26/07/2016(Xem: 20955)
Vu Lan nhớ mẹ bao giờ - Dù bao cách biệt hai bờ đại dương- Mẹ là bài hát quê hương- Là đôi vai nhỏ chín thương sớm chiều-
25/07/2016(Xem: 12378)
Thân nay đã xuất đi rồi Tâm thì ở lại với lời Phật ngôn Cuộc đời ai dại ai khôn Người thì nói giỏi kẻ thì bảo ngu Thôi ta im lặng thầm tu Tự mình chuyển hoá ngục tù vô minh
25/07/2016(Xem: 15054)
Quê hương Ngài, miền bao la nước nỗi Đất phù sa mầu mỡ lớp lớp về Những loài chim, quen, lạ nhận làm quê Lục bình đứng dưới vầng mây viễn xứ