Vườn hoang (thơ)

29/11/202218:30(Xem: 5698)
Vườn hoang (thơ)
mua thu la vang


Vườn hoang
Ta cùng ngồi xuống đây,
Hit thở dưới tàng cây.
Nhìn mùa Thu đang tới,
Từng chiếc lá vàng bay.

Nhớ ngày xa xưa ấy,
Đôi tình già ngồi đây.
Những buổi chiều nắng tắt,
Thảnh thơi ngắm trời mây.

Gió nhẹ ru xào xạc,
Lá Thu rủ nhau bay.
Ghế xưa nay đã mục,
Vườn hoang phế từ đây.

Họ qua đời đã lâu,
Ghế xưa vàng lá phủ.
Cảnh vườn xưa tiêu đièu,
Hồn hai người nơi đâu?

Nhìn chiếc ghế ngoài sân,
Lòng chợt buồn man mác.
Đời như áng phù vân,
Người ơi mau tỉnh giác.

Tuệ Kiên
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41705)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.