Mẹ Ơi (thơ)

31/10/202208:06(Xem: 5984)
Mẹ Ơi (thơ)

dieu danh va me


Hôm nay ngày giỗ Mẹ



Mẹ ơi

Mùa thu lá vàng rơi
Là ngày con mất Mẹ
Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Lòng con buồn đơn côi
Bao năm rồi hả Mẹ?
Từ độ con xa nhà
Mắt Mẹ nhìn thật xa
Mong con về từng bữa
Bảy năm trời trôi qua
Sức Mẹ ngày một yếu
Theo định luật vô thường
Mẹ cũng về cố hương
cùng Tổ Tiên Ông Bà
Các con Mẹ mồ côi
Cứ mỗi độ thu về
Con nhìn chiếc lá rơi
Từng bước nghe xào xạc
Con gọi Mẹ, Mẹ ơi !
Mẹ cùng đi với con
Trên cánh đồng thênh thang
Nghe bước chân xào xạc
Như nhịp tim rộn ràng
Hình ảnh mẹ hòa tan
Ngày xưa con còn bé
Mẹ dẫn con đến trường
Dưới hàng me bên đường
Lá me bay trong gió
Con nghe lòng vấn vương
Ước sao con còn bé?
Tay con trong tay Mẹ
Chợt nghe chiếc lá rơi
Như lời Mẹ thì thầm
Mẹ đây mẹ bên con
Trong con có Mẹ hiền
Trong Mẹ có tim con.


Nam Mô A Di Đà Phật
Tây Đức 30/10/2022
Con của Mẹ
Diệu Danh Tuyết Mai


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/01/2022(Xem: 15449)
Thiền môn sớm tối vọng chuông đồng Chướng nghiệp tiêu trừ ánh đạo thông Bát nhã ngời soi tâm thức sáng Từ bi nhuần gội ý thân trong Chuyển mê khai ngộ truyền tâm ấn Mở oán trao ân tháo lao cung Gạn sạch sầu thương nương bến giác Để đời thanh thản tuệ soi đàng
08/01/2022(Xem: 10030)
Trên ngọn đồi cao của Taralga Bang New South Wales miền đông nước Úc Chỉ nghe gió thoảng líu lo chim hót Cảnh trí bao la bát ngát mây trời
07/01/2022(Xem: 10227)
Mười lăm năm -giấc ngủ trưa Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui Bao năm lưu lạc kiếp người " Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình Thăng trầm trong kiếp ba sinh Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ? Sông lam lặng chiếc đò ngang
07/01/2022(Xem: 8816)
Tâm Linh Ánh Sáng Mười Phương, Nhân Duyên Kính Phật, Tâm Hương Di Đà. Pháp Âm Nối Gót Bảo Toà, Thênh Thang Mây Trắng, Hà Sa Chốn Tình.
07/01/2022(Xem: 9162)
Trông ra bốn biển năm châu Duyên thơ tao ngộ vàng thau tỏ tường Một người trăm vẻ thiện lương Bồ đề tâm nguyện tỏa hương tinh thần . Tiếng thơ ngọc chuốt vang ngân Tình thơ hồ điệp thiện chân nẻo về Rót tròn cung bậc tỉ tê Trường thiên BỤT CỦA BÉ – đưa về nẻo TÂM
07/01/2022(Xem: 8929)
Cuộc sống là một chuỗi dài giữa lý tưởng và hiện thực. Lý tưởng là điểm hẹn bình yên, trong khi hiện thực đầy dẫy rộn ràng và dạt dào yêu thương. Nhà thơ Hạnh Phương trên bước đường phụng sự lý tưởng đã có những bước đi nhẹ nhàng với nụ cười hiền thiện mà tâm hồn chan chứa yêu thương hy vọng trẻ trung. Nếu thơ là người, và người là nguồn cội của thơ thì Hạnh Phương là hiện thân của nguồn thơ mênh mông đa cảm, đa sắc màu. Thơ của anh chứa chan hy vọng, đầy ắp yêu thương, nhẹ nhàng như làn mây phiêu lãng, và thoang thoảng hương sen tinh khiết.
06/01/2022(Xem: 9070)
Chùa tôi nho nhỏ trong làng Dân chúng bao bọc với hàng cây xanh Trước chùa có cái sân banh Hè về trẻ nhỏ vây quanh nô đùa Chùa tôi hoa lá bốn mùa Xuân Về hoa nở gió đùa bướm bay
06/01/2022(Xem: 8584)
Mơ làn tiết mới quyện ngàn mơ, Chờ đến chùa thiêng khách ngóng chờ. Ánh đạo yên bình thêm tuệ ánh, Tơ lòng lắng dịu bớt tình tơ. Lý thông ứng biện mau hòa lý, Bờ giác nguyền trau sớm cập bờ. Cúi lạy cầu may thà chớ cúi, Ngờ kinh giáo pháp, khổ vì ngờ.
06/01/2022(Xem: 17226)
Trên đường dài có một bà Tay bồng đứa nhỏ đi xa mệt nhoài Cho nên bà muốn xả hơi Nghỉ chân dừng lại ngay nơi lề đường Rồi bà ngủ thiếp mơ màng Nào hay có kẻ lạ đương tới gần Tay cầm đường ngọt trắng ngần Đưa cho đứa nhỏ ham ăn vô cùng,
06/01/2022(Xem: 12824)
Thuở xưa có một người nghèo Làm ăn vất vả, bao nhiêu muộn phiền Để dành được một ít tiền Thấy người giàu khác chàng liền nghĩ suy: “Tiền ta chẳng có nhiều gì Đem ra so sánh ta thì thua xa Người kia giàu có quá mà.”