Rồi mai tôi ra đi (thơ)

29/10/202210:03(Xem: 7990)
Rồi mai tôi ra đi (thơ)
tt dong tri



RỒI MAI TÔI RA ĐI

 

Rồi đến ngày mai tôi ra đi

Để lại sau lưng những thứ gì?

Niềm thương còn dở, bao vụng dại…

Ai nhớ người xa, mắt hoen mi?

 

Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên

Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền

Các pháp hữu vi đều huyễn giả

Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.

 

Tôi chắc rằng tôi có lỗi lầm

Dù tôi gắng sống với thiện tâm

Tôi chẳng khiến ai buồn giận nữa

Mây trắng, ngàn xa, bóng biệt tăm.

 

Tôi muốn đời tôi sống trọn tình

Nhưng rồi phải chịu tiếng chê khinh

Nào có mưu mô hay lừa phỉnh?

Tôi chẳng còn ham chút hư vinh.

 

Cố gắng cũng nhiều, được nghỉ yên

Gác lại sau lưng những ưu phiền

Đã tận lực rồi, không trách nữa

Bao cuộc dở dang, cũng bởi DUYÊN.

 

Chuyện đúng, chuyện sai, chuyện thị phi

Nước chảy, mây trôi có nghĩa gì?

Thế gian nào có chi tuyệt đối?

Buông nhẹ thênh thang, chấp mà chi?

 

Cuộc sống nhân sinh thật vô thường

Xây đắp mặn nồng với yêu thương

Kiến chấp, cái Tôi và bản ngã

Rẽ bước, chia ly, chẳng chung đường.

 

Thôi thế thì thôi, khép lại rồi

Quên đi nguyện ước của đời tôi

Cánh nhạn thoáng qua nào vướng bận

Một chút niềm riêng với đơn côi.

 

Muốn những điều chi giữa cuộc đời?

Tấn tuồng giả tạm, những trò chơi

Trước sau gắng giữ lòng ngay thẳng

Mai có rời xa, vẫn thảnh thơi.

 

Liệu tôi có muốn trở lại không?

Hay tôi trăn trở vết thương lòng?

Qua lại trần gian theo chí nguyện

Dù đến rồi đi vẫn tay KHÔNG….

 

Cali, Hoa Kỳ, 28/10/2022

Thích Đồng Trí

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2025(Xem: 5208)
Bảy lăm là năm tôi lên tám, Cách mạng về, ba mạ khổ đau, Bởi vì của cải còn đâu, Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !
24/08/2025(Xem: 5231)
Thật là sự mất mát lớn khi … những tài nhân kiệt xuất ra đi với ảnh hưởng lớn Nhưng niềm an ủi là …sẽ luôn có những người tài giỏi mới, xuất hiện để kế thừa Và phát triển những giá trị để lại …xưa Chớ quá tiếc nuối vì theo quy luật tự nhiên, “sinh , lão , bịnh , tử” là điều tất yếu!
22/08/2025(Xem: 7456)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 4923)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 4891)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 5196)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 6145)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua
16/08/2025(Xem: 12212)
Giới thiệu: Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025, chủ đề "Tâm Bình Thế Giới Bình" : Nhân Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu Phật lịch 2569, Viên Giác Tùng Thư Đức Quốc và Tạp Chí Viên Giác có ấn hành Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025 chủ đề Tâm Bình Thế Giới Bình . Đặc San năm nay (lần thứ bảy) gồm 700 trang, khổ 15,2 x 22,8 cm, in màu, với sự góp mặt của 50 văn thi sĩ và 3 họa sĩ trong và ngoài nước, .. Chúng tôi kính gởi đến quý Trang Nhà phần Giới thiệu để nhờ phổ biến đến mọi độc giả gần xa. Độc giả muốn mua sách in có thể đặt trực tiếp trên mạng toàn cầu Amazon theo đường link rút gọn sau: https://pgvn.org/pg_1506ih (ISBN-13: 979-8-3495-1608-5)
13/08/2025(Xem: 4950)
Hằng mong tánh lặng gắng nương thiền Vọng động, mơ màng rõ phải kiêng Lập hạnh, chuyên cần như bước dốc Hoà tu, nhẫn nhục ví theo triền Ngày đêm chớ nhãng tâm càng chắc Phận phúc dẫu buồn dạ chẳng nghiêng Vẫn biết dòng đời luôn bão tố Vui cùng cõi thế … Sống điềm nhiên.
13/08/2025(Xem: 5216)
Trở lại chơn huyền dạ lắng đau Vườn tâm tĩnh mịch giải oan sầu Kinh vàng sớm tối xua hư ảnh Kệ ngọc trưa chiều kết diệu màu Nhặt bút ghi lời xa lối mộng Dò trang nấu chữ gởi hương cầu Bao mùa lá rụng thu in mực Quẳng gánh lo buồn nhẹ kiếp sau..!