Hôm nay con về (thơ)

11/08/202210:17(Xem: 6330)
Hôm nay con về (thơ)
dieu danhdieu danh 2

Hôm nay con về

Kính dâng HT Tịnh Minh 


Hôm nay con về
vào mùa An Cư Kiết hạ,
Con đã nghe rồi cỏ cây rộn rã tiếng cười vui

Đón con về,
Vu Lan mùa báo hiếu
Ngẩng lên nhìn Đức Phật
nghe lòng cảm xúc, tiếng gọi tự ngàn xưa.

Hôm nay con về,
Sư Phụ còn đây ngày tháng đó
Áo nâu gầy, lòng mở rộng thương yêu
Trời rưới mưa, mừng vui ngày tao ngộ
Biết bao điều kẻ ở với người đi.

Thế là hôm nay con gặp lại Phụ rồi
Con muốn nói, nói cho trọn niềm thương kính
Con muốn cười, cười cho vọng tiếng nhân gian
Sao mấy hôm nay mắt sầu thành trong sáng

Hôm nay con về,
Về miền quê hương muôn thuở
Khung trời cũ, ấm yêu niềm thương nhớ
Kỷ niệm vui buồn sống lại trong con

Những ngày mưa nắng, nắng mưa
Ngày xưa đó rộn ràng quay trở lại
Tâm hồn con đó giờ đây tràn nhựa sống
Con biết rồi, giờ hội ngộ hôm nay!

Rồi sau đó rộn về lối cũ
Từng ngày qua, nắng dẫn bước con đi
Bữa cơm đó, niềm vui tình nhân loại
Con nói với đất trời :
Phụ con ở muôn phương
Vần thơ con viết với hạnh phúc trào dâng
Vần thơ chẳng có âm điệu
Vần thơ ngắn, nhưng chắc là không thiếu
Một tâm tình chân thiết đến Phụ con

Ngày mai con về, lòng mở rộng thênh thang
Phụ đứng đó đón con, người con yêu viễn xứ
Và muôn thuở
Con vẫn là con của Mẹ Việt Nam
Con là con của Cha dòng họ Thích
Buồn vui con chẳng nói nên lời
Mai con về,
Nghĩa là con và Phụ lại gặp nhau

Nghĩa là không xa xăm nữa,
Những sớm chiều chiều
bên tiếng mõ thân yêu
Lời kinh Phật

dieu danh 3
Tác giả năm 1980

Con nghe tiếng chuông chiều
Phụ và con ngân nga lời kinh tụng
Từ muôn đời đã thấm nhuần trong máu
Trong khối óc, trong con tim
Xin nguyện cầu cho Thế Giới bình an
Tình nhân loại luân lưu từng huyết quản.

Nam Mô A Di Đà Phật
Tây Đức Mùa Vu Lan 2022
Đệ tử Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2024(Xem: 14068)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 5825)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 9338)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 14910)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 12246)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 12298)
Phiền não tụ hội thành năng lực tạo khổ đau. Đây chính là nguồn gốc các nỗi đau đời người. Khi nhận thức bản chất của khổ rõ ràng rồi, Ta mới có thể đoạn tận lần hồi sầu đau. *** Nguyên nhân khổ, chính là THAM ÁI bám luôn. Không thỏa mãn dục lạc, tâm thường rứt ray. Vô minh: nguyên nhân sâu sắc cho điều này. Nên đối tượng lạc thú hàng ngày khó xa.
15/08/2024(Xem: 11684)
Hoa tàn hoa lại nở Triều xuống lại triều cường Âm với dương đắp đổi Đời là chuỗi vô thường Sương mai đầu ngọn cỏ Lấp lánh dưới vầng dương
14/08/2024(Xem: 8325)
Càng thêm tuổi đời, càng cảm nhận sâu sắc ! Tuy khoảng cách địa lý dẫu xa, nhưng tình thương của Mẹ vẫn đong đầy Từng câu niệm Phật, lời khấn nguyện vào mỗi sớm mai Vẫn là hậu phương vững chắc, để đồng hành cùng con phụng hiến!
13/08/2024(Xem: 9265)
Vì Tham: sinh ra lắm chuyện thật đau đầu. Cha mẹ, con cái xung đột nhau: chuyện thường. Đi xa, gửi nhà con giữ, nó bán luôn. Nước ngoài, nhờ mua đất, gạt lường lấy ngay.
13/08/2024(Xem: 5551)
Cố quên lại khiến nhớ nhiều hơn Nhìn đâu cũng thấy nỗi cô đơn Trốn vào dĩ vãng trôi ngày tháng Mượn Phật kinh nhận biết thiệt hơn. Quên là thôi nghĩ chuyện đau buồn Dẫu lòng chất nặng khổ chưa buông Nhờ tiếng mõ chuông tiêu nghiệp cũ Mượn thời gian phai nhạt nguồn cơn.