Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

03/08/202218:19(Xem: 10728)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)



ht giac nguyen

Kính thưa Mẹ, trời Thu đang vẫy gọi.
Trăng Vu Lan, ngày Hiếu đến bên rồi.
Con chạnh nhớ Mẹ hiền ôi yêu dấu!
Cô đơn về tràn ngập trái tim côi.

Còn đâu nữa những ngày xưa cổ tích ?
Khúc ca dao ru giấc ngủ ban đầu.
Trong thai Mẹ, chiếc nôi lòng u tịch.
Con ngủ vùi chín tháng chẳng lo âu.

Rồi một hôm, Mẹ trở mình quặn thắt.
Con sinh ra theo tiếng khóc vô tình.
Mẹ ôm con, đẫm mồ hôi, nước mắt.
Nỗi vui mừng, Tình Mẫu Tử đinh ninh!


ht giac nguyen 2


Những giọt đắng biến căng bầu sữa ngọt.
Con đượm nhuần từng năm tháng ngây thơ.
Trong êm ả, Mẹ ru lời thánh thót !
Như lời Kinh vang vọng tự ngàn xưa.

Sương với nắng làm phai màu tóc Mẹ.
Giữa chợ đời, Mẹ quảy gánh lo đi.
Ngày hai buổi tão tần nuôi con trẻ.
Ôi ! Công lao Mẹ chẳng nói năng gì!

Con thừa hưởng gia tài : TÌNH CỦA MẸ.
Ngọn đèn dầu nhớ Mẹ giữa canh khuya.
Dẫu bia đá hằng ghi bao thế hệ.
Trăng sao trời, không sánh nỗi tình kia!

Thôi còn đâu những đóa hồng cài áo ?!
Mùa Thu này hoa trắng nở tang con.
Cánh chim nhỏ ẩn mình trong mưa bão.
Mẹ hiện về sưởi ấm chút tình thương.

Con cúi mặt, giọt sầu dâng tiếng nấc.
Như người xưa nhớ Mẹ, khóc đi tìm.
Trong Pháp Hội Vu Lan ngời ánh mắt.
Đây trăng Rằm thắp sáng một niềm tin !

Sàigòn Đầu Thu Kỷ Tỵ -1988
Ghi dấu 7 tuần trăng, ngày Mẹ qua đời.



em bé

VU LAN BÉ ĐI LỄ CHÙA
Hoạ ý Thơ "BỤT CỦA BÉ "
của nhà thơ Hạnh Phương

-----ooo-----

Chùa quê rợp bóng cây che,
Bé theo Ba mẹ đi về nghe Kinh.
"Vu Lan Báo Hiếu" sinh thành.
Bé quỳ lạy Bụt, không xin chẳng cầu.
Chuông Thiền vang vọng từng hồi?
Thông thiên triệt địa nặng sâu ân tình.
Đạo là Tâm bé rổng thinh.
Như vầng trăng sáng lung linh giữa trời.
Bụt nhìn Bé, nở nụ cười.
Bé cười nhìn Bụt thật tươi, thật hiền.
Bụt cho Bé đôi hài Tiên,
Bước đi bảy dậm qua miền nhân gian.
Đó là: Mừng, Giận, Vui, Buồn,
Ghét, Yêu, Ham muốn, vấn vương nghiệp trần.

oOo

Bụt của Bé, đấng siêu nhân.
Bé của Bụt lại hoá thân phàm tình.
Tâm Bụt, tâm Bé trọn lành.
Vì không nhơ nhiểm như vành gương trong .
Cài lên áo bé đoá hồng.
Bé hôn Ba mẹ đáp công sinh thành.
Yêu thương phủ khắp hàm linh.
Tâm ta như Bé, Đạo tình chứa chan.
Dẫu trong cõi thế phù vân.
Tâm ta có Bụt tuyên ngôn lời vàng.
Đôi hài bảy dậm còn mang,
Vượt qua bể khổ, sóng an nước bình.
Trung nguơn Ngày hội Tâm linh.
Mỗi người con Bụt dọn mình Báo Ân.

Nam mô VU LAN HỘI THƯỢNG PHẬT BỒ TÁT
California Hoa Kỳ 02.8.2022
Sa môn THÍCH GIÁC NGUYÊN thân tặng





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2010(Xem: 11995)
Một lá thư là đủ cho anh vượt qua và hướng về em để nói khi ngọn gió thổi qua đêm dùng nó như máu để viết bài thơ bí mật nhắc nhở anh mỗi lời đều là lời cuối
11/10/2010(Xem: 20134)
tọa chủ Ấn Nhất Tâm trang viện người Thầy đã dẫn dắt tôi trở về cùng Danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật và cõi tịnh độ trang nghiêm. với niềm tri ân không thể tỏ bày nơi đây...
11/10/2010(Xem: 25028)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 13848)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 15749)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 15228)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 17865)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 25841)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 12811)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 15470)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây