Học suốt đời… để biết mình (thơ)

01/08/202208:24(Xem: 11012)
Học suốt đời… để biết mình (thơ)

hoc phat

Học suốt đời… để biết mình 

Con kính dâng Thầy bài thơ để tán dương chương trình hoằng pháp và giáo dục do Thầy Đạo Nguyên tổ chức và có sự hỗ trợ của Thầy (chủ biên Trang Nhà Quảng Đức). Hôm nay nghe kinh Vô Lượng Thọ trong kinh Đại Bảo Tích trong thời thỉnh chuông khuya (tại TV Quảng Đức) mới thấy càng đọc, càng nghe kinh, và pháp thoại mới nuôi dưỡng được hạt giống tâm.



Đã là người ….

 Học suốt đời, học nhanh để  kịp thời đại 

Phẩm chất nhân cách, năng lực được  định hình 

Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình 

Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng! 



Vấn đề nan giải…. biết tuỳ nghi cách  sử dụng,  

Quan tâm thích thú khi kinh nghiệm đã quen 

Với đam mê ngại gì  trước những chê, khen 

“NHÌN MỌI VIỆC NHƯ CHIẾC CÚP LUÂN CHUYỂN”



Tốt , xấu chỉ tạm thời theo thời gian  diễn biến ! 

Năm  tháng đến đi,  tư duy vẫn trẻ không già 

Kham nhẫn, khiêm cung  biết rõ người, ta 

Ứng dụng sự  tu tập khi đối diện cuộc sống!!



Đã là người học Đạo ….

Gắng vượt nghiệp lực nhờ uyển chuyển linh động, 

Mãnh đất bình an chỉ có trong  tâm 

Thiện lành,  định tĩnh, sáng suốt thấy sai lầm 

Và như thế …”tạo dựng cho mình hạnh phúc” 



Đừng  cho vòng xoáy cuộc đời không kết thúc 

Học thật nghiêm túc, chuyển hoá khổ đau 

Học suốt đời ….tam độc khó thể ngấm sâu 

Tiếp cận giao lưu trao nhau cành nhân ái 

“Cõi Phật vốn sẵn trong ta”… lời Phật dạy! 



Huệ Hương 


hoa_hong (10)

 

Con đã biết …Mẹ ơi ! 



Chiều nhung nhớ mây buồn giăng giăng mắc

Nơi con xứ khách gió lộng mùa đông

Còn đâu giây phút  được cài  đóa hoa hồng 

Ôi dáng mẹ ngút ngàn trong sương  khói 

Chưa bao giờ có dịp ..

….tỏ bày điều con muốn nói 

Ân tình chia phôi khi tham đắm công danh 

Biền biệt phương xa ước vọng mong manh

Chuyện tao phùng ngàn đời ngăn cách mãi 

Từng khoảnh khắc nỗi buồn đau vương rãi 

Chỉ biết nao nao…ôi trời vạn nhớ thương

Ôn lại tình đời mặn đắng thê lương 

Giọt lệ mẹ đã rơi làm sao đếm được…

Mẹ ơi …con đã biết: 

Khi dặm đường thiên lý một mình dấn bước 

Thăm thẳm …có lúc nắng lên rồi lại phong ba

Ngồn ngang chìm nổi đến lúc nhận  ra 

Càng cố gắng đạt mục đích sẽ càng xa nó !

Thấy được  thật sự chỗ đứng của mình …mới khó!!!

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 31736)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17637)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16616)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14408)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13524)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25453)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15487)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16027)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17234)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15668)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….