Học suốt đời… để biết mình (thơ)

01/08/202208:24(Xem: 12344)
Học suốt đời… để biết mình (thơ)

hoc phat

Học suốt đời… để biết mình 

Con kính dâng Thầy bài thơ để tán dương chương trình hoằng pháp và giáo dục do Thầy Đạo Nguyên tổ chức và có sự hỗ trợ của Thầy (chủ biên Trang Nhà Quảng Đức). Hôm nay nghe kinh Vô Lượng Thọ trong kinh Đại Bảo Tích trong thời thỉnh chuông khuya (tại TV Quảng Đức) mới thấy càng đọc, càng nghe kinh, và pháp thoại mới nuôi dưỡng được hạt giống tâm.



Đã là người ….

 Học suốt đời, học nhanh để  kịp thời đại 

Phẩm chất nhân cách, năng lực được  định hình 

Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình 

Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng! 



Vấn đề nan giải…. biết tuỳ nghi cách  sử dụng,  

Quan tâm thích thú khi kinh nghiệm đã quen 

Với đam mê ngại gì  trước những chê, khen 

“NHÌN MỌI VIỆC NHƯ CHIẾC CÚP LUÂN CHUYỂN”



Tốt , xấu chỉ tạm thời theo thời gian  diễn biến ! 

Năm  tháng đến đi,  tư duy vẫn trẻ không già 

Kham nhẫn, khiêm cung  biết rõ người, ta 

Ứng dụng sự  tu tập khi đối diện cuộc sống!!



Đã là người học Đạo ….

Gắng vượt nghiệp lực nhờ uyển chuyển linh động, 

Mãnh đất bình an chỉ có trong  tâm 

Thiện lành,  định tĩnh, sáng suốt thấy sai lầm 

Và như thế …”tạo dựng cho mình hạnh phúc” 



Đừng  cho vòng xoáy cuộc đời không kết thúc 

Học thật nghiêm túc, chuyển hoá khổ đau 

Học suốt đời ….tam độc khó thể ngấm sâu 

Tiếp cận giao lưu trao nhau cành nhân ái 

“Cõi Phật vốn sẵn trong ta”… lời Phật dạy! 



Huệ Hương 


hoa_hong (10)

 

Con đã biết …Mẹ ơi ! 



Chiều nhung nhớ mây buồn giăng giăng mắc

Nơi con xứ khách gió lộng mùa đông

Còn đâu giây phút  được cài  đóa hoa hồng 

Ôi dáng mẹ ngút ngàn trong sương  khói 

Chưa bao giờ có dịp ..

….tỏ bày điều con muốn nói 

Ân tình chia phôi khi tham đắm công danh 

Biền biệt phương xa ước vọng mong manh

Chuyện tao phùng ngàn đời ngăn cách mãi 

Từng khoảnh khắc nỗi buồn đau vương rãi 

Chỉ biết nao nao…ôi trời vạn nhớ thương

Ôn lại tình đời mặn đắng thê lương 

Giọt lệ mẹ đã rơi làm sao đếm được…

Mẹ ơi …con đã biết: 

Khi dặm đường thiên lý một mình dấn bước 

Thăm thẳm …có lúc nắng lên rồi lại phong ba

Ngồn ngang chìm nổi đến lúc nhận  ra 

Càng cố gắng đạt mục đích sẽ càng xa nó !

Thấy được  thật sự chỗ đứng của mình …mới khó!!!

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/06/2014(Xem: 14755)
Bình minh lại trở về Phá tan sương u mê Công phu lờ mờ sáng Mang hứa hẹn tràn trề.
08/06/2014(Xem: 20019)
Từ độ mây về trên khóm xưa Núi nghiêng đá dựng chút hương thừa Sương mù dăng dăng đời cô lữ Khách buồn thầm lặng ngắm sao thưa
07/06/2014(Xem: 18764)
Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu. Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu.
07/06/2014(Xem: 17461)
Nụ cười nở hoa Thoại Hoa (một nén hương ngưỡng nguyện Sư Bà Hải Triều Âm 1920-2013 94 năm tuổi đời - 60 năm tuổi đạo) Môi hồng thắm nở nụ cười, Làm tăng vẻ đẹp xinh tươi, mặn mà. Tiếng trong như ngọc như ngà, Lời thương, ý đẹp, nói ra ngọt ngào, Cuộc đời đang đẹp như sao, Nhưng tâm đã quyết, bước vào Từ Bi.
07/06/2014(Xem: 23160)
Lá vàng rơi Khắp phương trời Dòng suối lạnh Kết thành tinh Đóa hoa khô Ôm tựa vào cành Cả rừng Lâm Đồng Còn in dấu chân Kinh Gió hết reo
05/06/2014(Xem: 24015)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống.
04/06/2014(Xem: 18172)
Hơn nữa thế kỷ đã trôi đi Ngọn đuốc duy trì lửa từ bi Quả tim đã bước vào Phật sử Hậu thế đời đời mãi khắc ghi !
04/06/2014(Xem: 19437)
Giữ gìn Phật tánh trong ta Tu tâm tích đức, diệt tà trung kiên Siêng năng học hỏi vững bền Dù đường có đoạn gập ghềnh khó đi
04/06/2014(Xem: 17094)
Im lặng không phải là hèn Im lặng là để luyện rèn thân tâm Im lặng không phải là câm Im lặng là để âm thầm niệm kinh Im lặng không phải đứng nhìn
03/06/2014(Xem: 20255)
Mùa thu rong bước trên ngàn Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền! Võng đong đưa một giấc thiền Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà. Bóng tùng thấp thoáng xa xa Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa Vàng thu chiếc lá sang mùa Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.