Học suốt đời… để biết mình (thơ)

01/08/202208:24(Xem: 10791)
Học suốt đời… để biết mình (thơ)

hoc phat

Học suốt đời… để biết mình 

Con kính dâng Thầy bài thơ để tán dương chương trình hoằng pháp và giáo dục do Thầy Đạo Nguyên tổ chức và có sự hỗ trợ của Thầy (chủ biên Trang Nhà Quảng Đức). Hôm nay nghe kinh Vô Lượng Thọ trong kinh Đại Bảo Tích trong thời thỉnh chuông khuya (tại TV Quảng Đức) mới thấy càng đọc, càng nghe kinh, và pháp thoại mới nuôi dưỡng được hạt giống tâm.



Đã là người ….

 Học suốt đời, học nhanh để  kịp thời đại 

Phẩm chất nhân cách, năng lực được  định hình 

Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình 

Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng! 



Vấn đề nan giải…. biết tuỳ nghi cách  sử dụng,  

Quan tâm thích thú khi kinh nghiệm đã quen 

Với đam mê ngại gì  trước những chê, khen 

“NHÌN MỌI VIỆC NHƯ CHIẾC CÚP LUÂN CHUYỂN”



Tốt , xấu chỉ tạm thời theo thời gian  diễn biến ! 

Năm  tháng đến đi,  tư duy vẫn trẻ không già 

Kham nhẫn, khiêm cung  biết rõ người, ta 

Ứng dụng sự  tu tập khi đối diện cuộc sống!!



Đã là người học Đạo ….

Gắng vượt nghiệp lực nhờ uyển chuyển linh động, 

Mãnh đất bình an chỉ có trong  tâm 

Thiện lành,  định tĩnh, sáng suốt thấy sai lầm 

Và như thế …”tạo dựng cho mình hạnh phúc” 



Đừng  cho vòng xoáy cuộc đời không kết thúc 

Học thật nghiêm túc, chuyển hoá khổ đau 

Học suốt đời ….tam độc khó thể ngấm sâu 

Tiếp cận giao lưu trao nhau cành nhân ái 

“Cõi Phật vốn sẵn trong ta”… lời Phật dạy! 



Huệ Hương 


hoa_hong (10)

 

Con đã biết …Mẹ ơi ! 



Chiều nhung nhớ mây buồn giăng giăng mắc

Nơi con xứ khách gió lộng mùa đông

Còn đâu giây phút  được cài  đóa hoa hồng 

Ôi dáng mẹ ngút ngàn trong sương  khói 

Chưa bao giờ có dịp ..

….tỏ bày điều con muốn nói 

Ân tình chia phôi khi tham đắm công danh 

Biền biệt phương xa ước vọng mong manh

Chuyện tao phùng ngàn đời ngăn cách mãi 

Từng khoảnh khắc nỗi buồn đau vương rãi 

Chỉ biết nao nao…ôi trời vạn nhớ thương

Ôn lại tình đời mặn đắng thê lương 

Giọt lệ mẹ đã rơi làm sao đếm được…

Mẹ ơi …con đã biết: 

Khi dặm đường thiên lý một mình dấn bước 

Thăm thẳm …có lúc nắng lên rồi lại phong ba

Ngồn ngang chìm nổi đến lúc nhận  ra 

Càng cố gắng đạt mục đích sẽ càng xa nó !

Thấy được  thật sự chỗ đứng của mình …mới khó!!!

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2014(Xem: 15096)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14793)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15940)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14386)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20240)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21528)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14140)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16910)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19475)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19352)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,