Học suốt đời… để biết mình (thơ)

01/08/202208:24(Xem: 10465)
Học suốt đời… để biết mình (thơ)

hoc phat

Học suốt đời… để biết mình 

Con kính dâng Thầy bài thơ để tán dương chương trình hoằng pháp và giáo dục do Thầy Đạo Nguyên tổ chức và có sự hỗ trợ của Thầy (chủ biên Trang Nhà Quảng Đức). Hôm nay nghe kinh Vô Lượng Thọ trong kinh Đại Bảo Tích trong thời thỉnh chuông khuya (tại TV Quảng Đức) mới thấy càng đọc, càng nghe kinh, và pháp thoại mới nuôi dưỡng được hạt giống tâm.



Đã là người ….

 Học suốt đời, học nhanh để  kịp thời đại 

Phẩm chất nhân cách, năng lực được  định hình 

Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình 

Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng! 



Vấn đề nan giải…. biết tuỳ nghi cách  sử dụng,  

Quan tâm thích thú khi kinh nghiệm đã quen 

Với đam mê ngại gì  trước những chê, khen 

“NHÌN MỌI VIỆC NHƯ CHIẾC CÚP LUÂN CHUYỂN”



Tốt , xấu chỉ tạm thời theo thời gian  diễn biến ! 

Năm  tháng đến đi,  tư duy vẫn trẻ không già 

Kham nhẫn, khiêm cung  biết rõ người, ta 

Ứng dụng sự  tu tập khi đối diện cuộc sống!!



Đã là người học Đạo ….

Gắng vượt nghiệp lực nhờ uyển chuyển linh động, 

Mãnh đất bình an chỉ có trong  tâm 

Thiện lành,  định tĩnh, sáng suốt thấy sai lầm 

Và như thế …”tạo dựng cho mình hạnh phúc” 



Đừng  cho vòng xoáy cuộc đời không kết thúc 

Học thật nghiêm túc, chuyển hoá khổ đau 

Học suốt đời ….tam độc khó thể ngấm sâu 

Tiếp cận giao lưu trao nhau cành nhân ái 

“Cõi Phật vốn sẵn trong ta”… lời Phật dạy! 



Huệ Hương 


hoa_hong (10)

 

Con đã biết …Mẹ ơi ! 



Chiều nhung nhớ mây buồn giăng giăng mắc

Nơi con xứ khách gió lộng mùa đông

Còn đâu giây phút  được cài  đóa hoa hồng 

Ôi dáng mẹ ngút ngàn trong sương  khói 

Chưa bao giờ có dịp ..

….tỏ bày điều con muốn nói 

Ân tình chia phôi khi tham đắm công danh 

Biền biệt phương xa ước vọng mong manh

Chuyện tao phùng ngàn đời ngăn cách mãi 

Từng khoảnh khắc nỗi buồn đau vương rãi 

Chỉ biết nao nao…ôi trời vạn nhớ thương

Ôn lại tình đời mặn đắng thê lương 

Giọt lệ mẹ đã rơi làm sao đếm được…

Mẹ ơi …con đã biết: 

Khi dặm đường thiên lý một mình dấn bước 

Thăm thẳm …có lúc nắng lên rồi lại phong ba

Ngồn ngang chìm nổi đến lúc nhận  ra 

Càng cố gắng đạt mục đích sẽ càng xa nó !

Thấy được  thật sự chỗ đứng của mình …mới khó!!!

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13349)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 12372)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 12592)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 36465)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16843)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13792)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 12024)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 16504)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14780)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 12760)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.