Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

14/07/202209:49(Xem: 10923)
Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

hoa sen dep 2


Dòng thời gian…thoáng vội !

Lang thang mãi nhiều năm tìm tri kỷ, 
Cuối cùng chỉ kinh sách làm bạn mà thôi
Trải tâm tình mượn văn bút….bớt chơi vơi
Đại duyên …giờ cuối
…. tìm được chốn để khúc đàn…khẩy dạo


Tình vốn đẹp nếu cùng hiểu sâu lối đạo
Nghĩa càng thâm khi chung một đạo tràng
Quá khứ dù buồn đau …nay có chút huy hoàng, 
Điều gì đó …
…thật ấm áp, thân thương và trân quý!!

Dòng thời gian thoáng vội …
……đời hải ngoại nội tâm vô tận ý
Tuổi vào đông, con chục đứa vẫn cô đơn
Cơ hội tu tập nhắc nhở …Thật, Chơn
Sáng suốt biết mình để sống …tiêu nghiệp cũ !!!


Mỗi một ngày qua …
hạnh phúc trần thế…chưa bao giờ đủ
Chỉ có Phật pháp là vượt khỏi thời gian
Đừng luẩn quẩn tìm mãnh đất bình an
Bát phong lay động …thẩm sâu, tinh tế


Chỉ nhớ rằng …cõi phù vân luôn thế
Mà quỹ thời gian gần hết …đâu là giác, mê ?
Uyển chuyền linh động mới thấy nẻo về
Kính chúc bạn có trí tuệ để vững bước!!
Hưng phấn nhất….túc duyên tiềm ẩn Phước!

Huệ Hương

***

DÒNG THỜI GIAN QUA MAU 
( Bài Hoạ )
 
Năm tháng lang thang mãi tầm bạn thiết
Bỗng một ngày phước duyên gặp Kinh Thư
Ôi niềm Đạo chuyển lòng dâng Thi cảm 
Chốn nương nhờ đúng Tri Kỷ gặp chừ! 
 
Tình tươi đẹp cùng chung thấm Pháp Mầu
Nghĩa bền sâu nương Đạo Tràng tu tiến
Buông quá khứ buồn, tỉnh an hiện tại 
Trân quí sao bước theo Phật trọn nguyền  
Thời trú quang ngoại tâm hơi xao động  
Con cháu đầy mà cảm thán trời Đông
Cơ Hội tốt quyết tu hầu chuyển hoá
Ý thức sống hướng thiện chuyển nghiệp tòng
 
Hạnh phúc ngày qua càng không thấy đủ
Duy Pháp Phật nguồn hỷ lạc vô biên!
Cứ quẩn quanh tìm kiến niềm vui hảo
Bát Phong tinh tế khuấy đảo luỵ phiền
 
Cõi Phù Vân chìm nổi luôn là thế
Thời gian trôi nào để ý... Giác, Mê
Tinh cần định tỉnh mới thấu rõ nẻo về
Kính chúc người tuệ thông bừng khai mở
Hân hỷ khinh an Túc duyên phước giao kề! 
 
Quảng An Houston, Tx USA
Pt Quảng An đọc bài Thơ "Dòng Thời Gian...Thoáng  Vội"
của chị Cư Sĩ Huệ Hương và cảm hứng xin hoạ bài thơ Dòng Thời Gian Qua Mau. Pt QA 
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2013(Xem: 18162)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16927)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 15099)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13864)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 26066)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 16052)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16656)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17495)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15941)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 15310)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.