Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

14/07/202209:49(Xem: 10446)
Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

hoa sen dep 2


Dòng thời gian…thoáng vội !

Lang thang mãi nhiều năm tìm tri kỷ, 
Cuối cùng chỉ kinh sách làm bạn mà thôi
Trải tâm tình mượn văn bút….bớt chơi vơi
Đại duyên …giờ cuối
…. tìm được chốn để khúc đàn…khẩy dạo


Tình vốn đẹp nếu cùng hiểu sâu lối đạo
Nghĩa càng thâm khi chung một đạo tràng
Quá khứ dù buồn đau …nay có chút huy hoàng, 
Điều gì đó …
…thật ấm áp, thân thương và trân quý!!

Dòng thời gian thoáng vội …
……đời hải ngoại nội tâm vô tận ý
Tuổi vào đông, con chục đứa vẫn cô đơn
Cơ hội tu tập nhắc nhở …Thật, Chơn
Sáng suốt biết mình để sống …tiêu nghiệp cũ !!!


Mỗi một ngày qua …
hạnh phúc trần thế…chưa bao giờ đủ
Chỉ có Phật pháp là vượt khỏi thời gian
Đừng luẩn quẩn tìm mãnh đất bình an
Bát phong lay động …thẩm sâu, tinh tế


Chỉ nhớ rằng …cõi phù vân luôn thế
Mà quỹ thời gian gần hết …đâu là giác, mê ?
Uyển chuyền linh động mới thấy nẻo về
Kính chúc bạn có trí tuệ để vững bước!!
Hưng phấn nhất….túc duyên tiềm ẩn Phước!

Huệ Hương

***

DÒNG THỜI GIAN QUA MAU 
( Bài Hoạ )
 
Năm tháng lang thang mãi tầm bạn thiết
Bỗng một ngày phước duyên gặp Kinh Thư
Ôi niềm Đạo chuyển lòng dâng Thi cảm 
Chốn nương nhờ đúng Tri Kỷ gặp chừ! 
 
Tình tươi đẹp cùng chung thấm Pháp Mầu
Nghĩa bền sâu nương Đạo Tràng tu tiến
Buông quá khứ buồn, tỉnh an hiện tại 
Trân quí sao bước theo Phật trọn nguyền  
Thời trú quang ngoại tâm hơi xao động  
Con cháu đầy mà cảm thán trời Đông
Cơ Hội tốt quyết tu hầu chuyển hoá
Ý thức sống hướng thiện chuyển nghiệp tòng
 
Hạnh phúc ngày qua càng không thấy đủ
Duy Pháp Phật nguồn hỷ lạc vô biên!
Cứ quẩn quanh tìm kiến niềm vui hảo
Bát Phong tinh tế khuấy đảo luỵ phiền
 
Cõi Phù Vân chìm nổi luôn là thế
Thời gian trôi nào để ý... Giác, Mê
Tinh cần định tỉnh mới thấu rõ nẻo về
Kính chúc người tuệ thông bừng khai mở
Hân hỷ khinh an Túc duyên phước giao kề! 
 
Quảng An Houston, Tx USA
Pt Quảng An đọc bài Thơ "Dòng Thời Gian...Thoáng  Vội"
của chị Cư Sĩ Huệ Hương và cảm hứng xin hoạ bài thơ Dòng Thời Gian Qua Mau. Pt QA 
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/09/2020(Xem: 11003)
Xưa xa gạch đá ướp thăng trầm Nội chiến bi hùng, buồn ngoại xâm Tiếng gọi trùng phùng ray rứt hát Lời ru hội ngộ nghẹn ngào ngâm
18/09/2020(Xem: 18060)
Mười tám tháng chín hôm nay Là ngày sinh nhật mừng Thầy sáu lăm Bánh thơm, nước ngọt, xôi thanh Tâm Hương biểu muội đã nhanh sẵn sàng Nhưng vì lệnh cấm đã ban Chúng con chẳng thể cùng mang về chùa Nên đành phải chịu nhận thua Ngồi nhà mà cảm thấy chua xót lòng Ơn Thầy đã bỏ bao công Vun bồi Quảng Đức bao Đông nhọc nhằn
17/09/2020(Xem: 12013)
Cũng nhờ Thầy mở bàn tay Trang Nhà Quảng Đức đủ đầy bộ môn Chư Tăng, Phật Tử dập dồn Gởi bài đăng tải thượng tôn Pháp Mầu
17/09/2020(Xem: 11824)
Quảng An nhận mail Diệu Liên Báo tin chia xẻ " hàn huyên " tỏ bày Việc làm thiện nguyện hăng say Tải đăng hình ảnh đủ đầy chốn nơi Lòng riêng cảm nhận bời bời Ước chi hàn gắn cho vơi khổ nàn Thấy mình phước báu chứa chan Đủ đầy ăn mặc khang trang cửa nhà
14/09/2020(Xem: 25625)
Bạch Thầy! Đi chùa tìm chút bình an Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi.. Lên chùa tìm chút thảnh thơi Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
13/09/2020(Xem: 10442)
Ăn đi con Chút lộc này Cho qua cơn đói Qua ngày không no Chút tình người gửi gắm cho Chẳng là quà quý lộc to của đời…
13/09/2020(Xem: 11603)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
12/09/2020(Xem: 15402)
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự. - Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
11/09/2020(Xem: 11547)
Chùa nghèo Phật gỗ đơn sơ Vùng sâu làng vắng Ai thờ ai trông?
11/09/2020(Xem: 12471)
Chiều nay mẹ gánh con đi Mặc cho giông bảo, xuân thì úa phai Vì con mẹ chẳng nề hà Tóc xanh cứ để mưa nhòa tháng năm