Thuyện Thơ: Ngỗng Vàng

11/07/202220:58(Xem: 8675)
Thuyện Thơ: Ngỗng Vàng

 

NGỖNG VÀNG
Ngong-vang

Tại Ba La Nại thời xưa

Một đêm hoàng hậu nằm mơ tuyệt vời:

“Ngỗng vàng nói chuyện như người

Trăm câu thông thái, ngàn lời cao xa!”

Sáng ra hoàng hậu thiết tha

Kể cho vua rõ rồi bà cầu xin

Xin vua sai người đi tìm

Ngỗng vàng hiền triết để đem ngỗng về,

Vua dò hỏi khắp mọi bề

Biết rằng có loại chim kia lạ lùng:

“Ngỗng vàng đó! Giống vô cùng!”

Nhưng không dễ gặp, khắp vùng hiếm hoi,

Quần thần góp ý ngay thôi

Khuyên vua xây hồ lớn nơi ngoại thành

Hoa tươi, lá thắm, nước xanh

Ngỗng vàng, chim chóc vờn quanh mấy hồi.

Bấy giờ trên núi xa vời

Ngỗng rừng sinh sống thảnh thơi họp đàn

Tính ra tới chín chục ngàn

Đứng đầu ngỗng chúa lông vàng long lanh.

Khi hồ nước được hoàn thành

Bao nhiêu cây cảnh vây quanh trên bờ

Dưới hồ mặt nước nên thơ

Bông sen, bông súng lững lờ muôn hoa,

Hằng ngày lúa được vãi ra

Gọi mời chim chóc gần xa tụ về

Sống an lành, ăn thoả thuê

Có người bảo vệ không hề hiểm nguy.

Thế là tin tức loan đi

Ngỗng rừng nghe thấy tức thì hân hoan

Đến trình với chúa ngỗng vàng

Muốn cùng nhau kéo cả đàn về kinh

Xem hồ, xem cảnh hữu tình

Sống lâu đỉnh núi buồn tênh lâu rồi,

Ngỗng vàng đồng ý rong chơi

Cả đàn hoan hỉ nhắm nơi kinh thành

Về Ba La Nại cho nhanh

Trời quang bay lượn, hồ xanh đón chào

Hồ thơm ngát, hương ngạt ngào

Nhà vua ra lệnh trước sau canh chừng

Bẫy giăng kỹ lưỡng một vùng

Người rình chờ đón chim rừng tới đây.

*

Thế rồi buổi sáng hôm nay

Thợ săn canh gác thấy ngay chim trời

Một đàn đông đảo tới nơi

Dẫn đầu chim lớn lông thời long lanh

Màu vàng phô sắc trời xanh

Nhắm ngay hồ nước lượn quanh đáp vào

Chín mươi ngàn ngỗng lao xao

Cùng bay dày đặc khác nào đám mây

Lưới giăng sẵn đã lâu ngày

Ngỗng vàng đáp xuống mắc ngay lưới rồi

Khổ thay ngỗng chúa, than ôi!

Bay quanh đàn ngỗng rối bời kêu la

Không chim nào dám xông pha

Tìm đường cứu chúa thoát ra lưới này

Cả đàn vươn cánh tung bay

Trở về núi cũ trốn đây an toàn

Chỉ riêng một ngỗng đầu đàn

Đó là ngỗng bạc, kiên gan, trung thành

Tới bên ngỗng chúa của mình

Tỏ ra trọn nghĩa, trọn tình cùng nhau

Ngỗng vàng khuyên: “Hãy đi mau

Kẻo mà bị bắt khổ đau cuộc đời.”

Quyết tâm, ngỗng bạc đáp lời:

“Dù cho nguy hiểm tôi thời chẳng đi

Mặc cho sống chết sá gì.”

Ngỗng vàng ngỗng bạc đang khi tâm tình

Thợ săn xuất hiện thình lình

Bên hồ thấy ngỗng, giật mình ngẩn ngơ

Ngỗng vàng đẹp vẻ kiêu sa

Dáng hình vương giả thật là nghiêm trang.

Chợt nghe ngỗng bạc kêu van:

“Xin ông thả chúa ngỗng vàng của tôi.”
Thợ săn từ tốn thốt lời:

“Ngỗng vàng! Sao bạn đến nơi chốn này

Mà không thấy lưới giăng đây?”
Ngỗng vàng vội đáp: “Khi hay biết rằng

Cuộc đời sắp chấm dứt ngang

Và rồi cái chết lẹ làng kề bên

Ích gì mà đấu tranh thêm

Con sông số mệnh ta nên xuôi dòng

Nên không thấy được lưới ông.”

Thợ săn cảm kích trong lòng nói thêm

Hỏi chàng ngỗng bạc kề bên:

“Tại sao bạn chẳng bay lên mà về?

Còn như ngỗng mắc lưới kia

Là ai mà bạn không lìa xa nhau?”

Anh chàng ngỗng bạc buồn rầu:

“Đó là ngỗng chúa đứng đầu đàn tôi

Vừa là bạn quý lâu đời

Biết bao tình nghĩa, bỏ rơi sao đành

Dù thân tôi có tan tành

Cũng xin tình nguyện ở quanh chết cùng.”

Thợ săn nghe giọng hào hùng

Cho nên cảm phục trong lòng biết bao

Nghĩ thầm: “Ngỗng thật thanh cao

Chứa chan can đảm, dạt dào thân thương

Nếu ta hại chúa ngỗng vàng

Thần linh chắc sẽ phũ phàng phạt ta

Ta nên thả ngỗng vàng ra

Tiền vua ban thưởng thiết tha làm gì.”

Thợ săn vội gỡ bẫy kia

Và săn sóc ngỗng rất chi nhiệt thành

Rồi lên tiếng: “Hãy bay nhanh

Bay về núi cũ an lành tấm thân.”

Chàng ngỗng bạc vui vô ngần

Hết lời ca ngợi lòng nhân của người:

“Nguyện cầu cho bạn suốt đời

Sống trong hạnh phúc, an vui, sang giàu.”

Ngỗng vàng lên tiếng hỏi mau;

“Bẫy tôi do lệnh từ đâu thế này?”

Thợ săn: “Lệnh của vua đây

Chiều theo hoàng hậu một ngày nằm mơ.”

Rồi ông kể rõ chuyện ra

Ngỗng vàng suy nghĩ: “Vậy ta nên về

Về kinh đô, yên mọi bề

Thợ săn được thưởng không hề thiệt chi

Còn vua nghe nói từ bi

Lại thêm sáng suốt còn gì quý hơn,

Ta sẽ xin vua ban ơn

Thả ta bay nhảy tại luôn hồ này

Thế là mọi chuyện lành thay.”

Ngỗng vàng bèn quyết định ngay thốt lời:

“Ông nên mau mang chúng tôi

Về kinh vua đúng lệnh ngài mới đây

Phần tôi thời có dịp may

Gặp vua, hầu chuyện tỏ bày tâm tư.”

Thợ săn nghe vậy ngần ngừ

Sợ rằng ngỗng sẽ rất ư hiểm nghèo

Ngỗng vàng thuyết phục đủ điều

Cuối cùng ông cũng xuôi theo đồng lòng.

 *

Thợ săn về tới hoàng cung

Vua và hoàng hậu vô cùng mừng vui

Nhìn hai ngỗng đẹp tuyệt vời

Một thời như tuyết trắng nơi non ngàn,

Một thời óng ánh sắc vàng

Vua đưa hai ngỗng lên ngang cây sào

Sào vàng quý giá biết bao

Vua mang thực phẩm ngon vào mời chim

Ngỗng vàng sau đó cả đêm

Cùng vua thảo luận liên miên chuyện đời

Chuyện vua cai trị khắp nơi

Làm sao đúng đắn cho người ngợi ca:

“Bao trách nhiệm chớ lơ là,

Phô trương đạo đức sáng lòa muôn nơi,

Việc lành đừng có buông lơi,

Nêu cao chân lý rạng ngời nhân gian,

Phô thêm trí tuệ chứa chan,

Xứng danh cương vị ngai vàng biết bao.”

Thế rồi buổi sáng hôm sau

Ngỗng vàng, ngỗng bạc cùng nhau lên đường

Vua và hoàng hậu thân thương

Tiễn đôi ngỗng đẹp về phương xa vời

Bay qua cửa sổ ra ngoài

Đôi chim tung cánh cuối trời thênh thang.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Phỏng dịch và thi hóa  theo bản văn xuôi THE GOLDEN GOOSE

Trong “The Stories Of Buddha’s Former Births” của Anjali Pal)

 

Nhận Diện Tiền Thân

TRUYỆN NGỖNG VÀNG

(Ngỗng vàng là tiền thân Đức Phật. Ngỗng bạc là A Nan. Nhà vua là Xá Lợi Phất. Thợ săn là Xa Nặc. Bộ tộc Thích Ca là đàn ngỗng rừng.)

 

____________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/01/2018(Xem: 17366)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân. Đang đi ngài bỗng dừng chân Bước quanh lối khác có phần xa thêm Ông A Nan rất ngạc nhiên Vội lên tiếng hỏi. Phật liền giảng ra: "Này A Nan phía trước ta Có quân giặc cướp thật là hiểm nguy Sau ta ba kẻ đang đi Gặp quân giặc đó khó bề thoát qua!"
08/01/2018(Xem: 17660)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà, Tiếc thay chồng vợ tỏ ra Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn. Hóa thành một vị đạo nhân Phật đi khất thực dừng chân trước thềm Ôm bình bát, đứng trang nghiêm, Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra Tay xua đuổi, miệng hét la
04/01/2018(Xem: 14462)
Những ngày cuối năm 2017 vừa qua , trên trang TVHS, Quang Duc... tranh luận về chuyện Thiền Sư Nhất Hạnh sửa Tâm Kinh khiếp quá. Hy vọng năm mới 2018 sẽ không còn nữa. Sáng nay, đầu năm, 3-1-2018 chúng con viết bài này để dâng tặng chư thức giả để cùng nhắc nhở nhau trên bước đường trở về cội nguồn tâm linh.
01/01/2018(Xem: 10000)
Nha Trang Hoài Cảm - Thích Chúc Hiền
21/12/2017(Xem: 11032)
Nắng đã lên rồi, sương chữa tan Đời hiu hắt gió mộng mây ngàn. Đã bao thu đến mùa thay lá Chừng bấy đông còn lớp diễn trang.
20/12/2017(Xem: 12776)
40 Năm ở Mỹ Kính cảm tạ Thầy Từ Lực đã gởi tặng tập sách : 40 Năm ở Mỹ . Bốn mươi năm trời thoáng chút qua Đời Thầy sống đạo trải lòng ra Hướng về Phật Pháp vui trăng sáng Độ chúng tuỳ duyên khắp mọi nhà .
19/12/2017(Xem: 15231)
Tôi yêu lục bát chân quê Vần thơ mộc mạc hương quê đậm đà Dòng sông bến cũ chiều tà Tình quê thấm thía vườn nhà ao sâu .
18/12/2017(Xem: 14546)
Dù chưa Ngộ nhưng ngày đêm vẫn tụng Vẫn chuyên trì đọc Bát Nhã Tâm Kinh Cho từng câu từng chữ thấm vào mình Rồi mong sống một cuộc đời an lạc .
18/12/2017(Xem: 11270)
Ngày đêm nghiệm suốt Tâm Kinh Viễn ly diễn giải hành trình lắng yên Một mình chuyển hoá nhị nguyên Đúng , sai bỏ lại góc riêng mình ngồi .
18/12/2017(Xem: 12964)
Thức dậy tâm thanh thản Cảm nhận đời vui tươi Miệng luôn mỉm nụ cười Chân thật làm nền tảng Bước chân đi thong thả Đừng vội vàng mà chi Hữu duyên sẽ kịp thì Thiếu duyên chớ buồn bã Tư tưởng luôn trong sáng Không khởi niệm lung tung Điều ác không đi cùng Thảnh thơi theo năm tháng Luôn nói lời chân thật Có lợi ích cho đời Hòa nhã đúng theo thời Không thô bạo tổn thất Hãy làm điều tốt đẹp Giúp ích cho tha nhân Đừng mong muốn trả ân Sẵn lòng không nhỏ hẹp.