24 Giờ Đã Qua (thơ)

4/21/202207:58(View: 7866)
24 Giờ Đã Qua (thơ)
dong ho

 "24 Giờ Đã Qua"
trích trong Tập Thơ "Con Đường Trúc Biếc" của Cố Thi Sĩ Thanh Trúc


Gà nhà ai gọi sáng
Giữa đêm tối mờ sương
Ai đi trong rừng vắng
Lang thang giữa đêm trường
Trời nay trở gió bên đường
Lá Vàng rơi rụng buồn vương xóm làng
Sóng vỗ ngoài biển khơi
Chim kêu ngày trở lại
Ai dựng một mùa hoa
Ai đơm tình nhân ái
Ta đi ta hái hương hoa
Dệt tình nhân loại sống hoà mến yêu!
Hồn ta lâng lâng quá
Đã mấy độ nay rồi
Hôm nay ta trở lại
Giữa buổi sớm tinh khôi
Đường đời thiết tưởng như vôi
Như sông nước chảy bèo trôi lững lờ
24 giờ đã qua
Nghẹn ngào nên khó nói
Ta đi giữa đường Trần
Chân chưa hề biết mõi
Có người khách hỏi đi đâu?
Thưa rằng hàn lại vết đau Nhân tình!
Thanh Trúc Bài thơ sáng tác năm 1953


****

TÌNH CÂY LÁ.

Cả dòng người xuôi ngược
Có để lại gì không?
Lá mùa thu bay bay
Giởn chơi chốn bụi hồng.
Buồn vui là vẩy chào
Vài tia nắng ban mai
Một chút tình bịn rịn
Chưa vội nở chia tay.
Dặm dài xa hun hút
Còn mang nặng tình cây
Như tình con với mẹ
Nhựa ưá nước mắt đầy.
Ai bảo là vô tình
Bay luôn dưới trời xanh
Không nghỉ về nguồn cội
Khi cất bước du hành?
Vượt qua ý niệm tử sanh
Ba ngàn thế giới ngọn ngành do TÂM
Thanh Trúc

********

TỈNH LẶNG
Xin đừng đụng vào thân thể Em
khi tụ điểm còn nóng và thần thức chưa bay xa
Xin đừng đụng vào thân cây
khi sớm mai sương mù còn đẫm ướt nằm đợi mặt trời lên.
Hãy im lặng đừng nói, đừng nói
Rồi nhìn thật sâu, thật sâu
Dưới mấy lớp mây mờ dục vọng
ẩn tàng một hiện hữu nhiệm mầu
Lữ khách ơi! hãy dừng chân, dừng chân
trên lữ trình muôn dặm...
Cửa Tùng đã mở
Quay gót trở về
Đỉnh đầu non
Bên hồ sen tỉnh lặng
Tuyết ngừng rơi
Sao mai vừa mọc xuyên qua
bên khung cửa nhỏ
Hãy lắng nghe chim hót đầu ngõ
Nhìn nắng mới lên
Phơn phớt trên cành non vừa ló
Mấy đoá hoàng hoa
Từ miếng đất tâm nở rộ
đã hoá thành thơ tự bao giờ...

Thanh Trúc
EURO 2000

***


BẢN LAI DIỆN MỤC

Mãi mê đùa giởn tháng ngày
Bổng nghe chim hót chiều nay giật mình
Soi gương nhìn lại bóng hình
Nụ cười vẫn nở bình sinh thuở nào!

Thanh Trúc Thiền thi

 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
2/8/2017(View: 13601)
Phật không cần ai cúi lạy xin - Cúng van cầu khấn vái linh đình- Mong cho tài lộc quyền cao chức - Mà chẳng hành trì quán niệm kinh .
2/7/2017(View: 21591)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
2/7/2017(View: 11440)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
2/5/2017(View: 14140)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
2/4/2017(View: 12462)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
2/4/2017(View: 18954)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
2/3/2017(View: 13357)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
2/3/2017(View: 11472)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
2/3/2017(View: 11734)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
2/1/2017(View: 18286)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.