Tản mạn về Thời gian (thơ)

27/03/202207:46(Xem: 11451)
Tản mạn về Thời gian (thơ)

Tản mạn về Thời gian



Văn, Tư, Tu thăng tiến mỗi ngày khi học Đạo
Tuỳ thuộc hoàn cảnh , môi trường, căn cơ bản thân
Dựa vào kinh sách, trải nghiệm của hiền nhân ( danh ngôn )
Vẫn có đôi lúc bâng khuâng …
Làm sao hiểu giá trị thời gian thêm một chút !

Đã sử dụng chúng hiệu quả đúng tốt (1)
Hay chỉ là …
…ảo tưởng ngoan cố dai dẵng không ngờ (2)
Giữa quá khứ, hiện tại, vị lai mỗi sát na giờ
Mà thời gian chỉ tiến theo một chiều duy nhất

Trừ phi sở hữu được con tàu vũ trụ bí mật
Ngoài ra không cách gì làm chậm được thời gian
Cảm nhận nhanh, chậm tuỳ vào khả năng Tâm
Ai đối diện được chính mình …An nhiên tự tại !

Đừng hỏi đánh mất thời gian rồi tìm lại ?(3)
Đến đi trong cuộc đời như gió thoảng, mây trôi
Thế giới biểu hiện khác nhau trong chính mình thôi

Xin cảm ơn…
cổ nhân, kinh sách giúp không lãng phí. ! (4)
Kính xin mượn vài lời chỉ dạy khi rối trí :
“Đọc kinh, nghe pháp thoại tăng suy nghĩ
Học sử , tham khảo tăng kiến thức tiềm tàng
Khi gặp vấn đề không lo lắng bất an
Vì đã biết ứng dụng và giải quyết”
Chớ để bị trộm thứ bảo vật quý hiếm (là 5)


Huệ Hương




_________________

(1)
-Chúng ta phải sử dụng thời gian một cách thông minh và mãi mãi nhận ra rằng luôn luôn là thời điểm đúng để làm điều đúng đắn. – Nelson Mandela
-Cách tốt nhất để đánh giá một cuộc đời là tự hỏi bản thân, Mình đã sử dụng tốt nhất thời gian mà mình có hay chưa? – Arthur Ashe

—Have regular hours for work and play; make each day both useful and pleasant, and prove that you understand the worth of time by employing it well. Then youth will be delightful, old age will bring few regrets, and life will become a beautiful success.
– Hãy có thời gian cho cả công việc và hưởng thụ; khiến mỗi ngày vừa hữu ích vừa thoải mái, và chứng tỏ rằng bạn hiểu giá trị của thời gian bằng cách sử dụng nó thật tốt. Và rồi tuổi trẻ sẽ tươi vui, và tuổi già không có nhiều hối tiếc, và cuộc đời sẽ là một thành công tươi đẹp.– Louisa May Alcott

(2) The distinction between the past, present and future is only a stubbornly persistent illusion.
– Sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo tưởng dai dẳng đến ngoan cố. Albert Einstein

(3) Thời gian miễn phí, nhưng nó vô giá. Bạn không thể sở hữu nó, nhưng bạn có thể sử dụng nó. Bạn không thể giữ nó, nhưng bạn có thể tiêu nó. Một khi bạn đánh mất nó, bạn không bao giờ có thể lấy lại. – Harvey MacKay

(4) If time be of all things the most precious, wasting time must be the greatest prodigality.
– Nếu thời gian là thứ đáng giá nhất, phí phạm thời gian hẳn phải là sự lãng phí ngông cuồng nhất.
—Bạn đã học được bí mật của dòng sông chưa; rằng không có thứ gọi là thời gian? Rằng sông ở mọi nơi cùng một lúc, ở đầu nguồn và ở cửa biển, ở thác nước, ở bến phà, ở dòng chảy, trong đại dương, trên những ngọn núi, ở mọi nơi và hiện thực chỉ tồn tại vì nó, không phải cái bóng của quá khứ, hay cái bóng của tương lai. – Hermann Hesse
(5) Có một loại kẻ cắp mà luật pháp không trừng phạt, nhưng lại ăn trộm thứ quý giá nhất của con người: thời gian. – Napoleon Bonaparte

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/10/2017(Xem: 11887)
sách Vấn đáp Phật Giáo của Giáo Sư Trần Tuấn Mẫn, Kính cảm ơn TT Thích Nguyên Tạng đã chỉ đường dẫn lối cho con đến thăm Thầy Trần Tuấn Mẫn / Phó BBT Tạp chí VHPG . Sách Thầy tặng từ quê hương nắng ấm Ấm cả lòng ấm suốt cả con tim Từ phương xa tôi lặn lội đến tìm Kính trân trọng những gì Thầy đã tặng .
23/10/2017(Xem: 12423)
Hít vào tâm tánh từ bi, thở ra phiền não sân si dứt mòn (thơ của Thích Nữ Trí Anh)
20/10/2017(Xem: 12500)
Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được Thời đi học là cái thời đẹp nhất Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên Sao các em vội đánh đổ lãng quên Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa
20/10/2017(Xem: 14543)
Áo trắng thương thương tuổi học trò Bay bay trước gió thật nên thơ Long lanh giọt nắng loan trên áo Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ
20/10/2017(Xem: 11165)
Kính dâng Ôn Thật Tánh, Chùa Bửu Lâm, Xã Suối Trầu, Long Thành (hình tác giả chụp với Ôn cuối tháng 9-2017) Bửu Lâm thiền tự giữa xóm thôn Ba tám năm trời sáng tối hôm Hình ảnh Ôn thường hay quét lá Một mình lặng lẽ ngắm hoàng hôn . Tôi đã vào ra biết bao lần Suối Trầu hẻo lánh lá xanh dần Nước xuôi chảy mãi theo ngày tháng Hoà khói hương cùng tiếng khánh ngân . Thật Tánh thiền sư tóc trắng bay Ngài vẫn một mình sống tại đây Xuất gia nhập đạo mười ba tuổi Giáo hoá dân làng tánh thẳng ngay .
19/10/2017(Xem: 12372)
Nói cùng các em học sinh sinh viên Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực Cho các em đi học để nên người Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
19/10/2017(Xem: 22423)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.
14/10/2017(Xem: 10632)
Mộng Làm Phật (thơ) Thích Minh Hội, Sống ngày từng phút vui tươi. Cũng như hoa nở khắp trời yêu thương. Về đêm tâm nguyện nhất thành, Lúc say yên giấc an lành chơn tâm. Mộng sâu Phật cảnh hiện rành. Oai nghi như Phật dần thành mai sau.
13/10/2017(Xem: 12280)
Xa vắng lâu nay trở lại nhà Nhìn lên di ảnh dạ xót xa Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức: Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…
12/10/2017(Xem: 20399)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.