Dưới Gốc Mai Vàng

27/01/202222:29(Xem: 12808)
Dưới Gốc Mai Vàng

mai vang 
DƯỚI GỐC MAI VÀNG
 
Ngày xưa có vợ chồng rùa
Sống trong hang đá bốn mùa thảnh thơi
Hang như tổ ấm cuộc đời
Bên dòng sông mộng nước trôi xanh mầu.
Một ngày rùa vợ ốm đau
Chạy thầy, chạy thuốc đã lâu chẳng lành
Rùa chồng thương vợ bò quanh
Thở dài! Nhìn đám mây xanh than trời.
Chú tôm thường lệ rong chơi
Bơi ngang hang đá nghe lời rên la
Hỏi thăm rùa, rõ chuyện nhà
Tôm bèn lên tiếng thiết tha cứu người:
"Bệnh này cũng dễ chữa thôi
Cứ tìm gan khỉ về phơi ít ngày
Gan khô đưa vợ ăn ngay
Ăn xong bệnh khỏi! Thuốc hay vô vàn!".
Vợ chồng rùa lặng lẽ bàn
Nghĩ mưu tính kế kiếm gan khỉ về
Nhớ ra ở đảo hoang kia
Giữa con sông vắng nước chia đôi dòng
Có đàn khỉ nọ thật đông
Quây quần nhảy nhót bên sông hàng ngày
Mỗi khi rùa lội qua đây
Anh chàng khỉ chúa thường hay rỡn đùa
Nhăn mày nhăn mặt trêu rùa,
Phen này cho hết giở trò khinh khi!
Rùa từ biệt vợ ra đi
Tính toan chước quỷ, nghĩ suy mưu thần
Làm sao lừa khỉ đến gần
Để rồi giết khỉ lấy gan đem về.
Rùa bơi đến đảo nửa khuya
Vầng trăng mười sáu bốn bề sáng soi
Ánh vàng phô sắc trên trời,
Rùa bò lên đảo đến nơi khỉ ngồi
Hỏi thăm. Gợi chuyện. Rỡn cười.
Khỉ truyền cây xuống đùa chơi, tâm tình:
"Những đêm trăng sáng lung linh
Tôi ưa thức trễ, một mình ngắm trăng!"
Rùa bàn: "Thú vị chi bằng
Nếu nghe thêm cá tưng bừng hòa ca!"
*
Tò mò khỉ hỏi thêm ra
Chàng rùa tán tỉnh: "Gần nhà chúng tôi
Sáng ra lúc tỏ mặt trời
Cá đều hòa nhạc đón mời bình minh
Nhạc âm vang rất hữu tình
Hòa cùng tiếng sóng dập dình biển khơi
Nghe như giai điệu tuyệt vời
Du dương từ chốn Thiên Thai vọng về!"
Khỉ nghe, lòng dạ đê mê
Vội than: "Tôi chẳng có hề biết bơi!"
Chàng rùa dụ dỗ đỡ lời:
"Lưng tôi rước bạn thảnh thơi cứ ngồi
Tôi đưa tới chốn tới nơi
Sợi lông không ướt! Xin mời đi ngay!"
Khỉ nghe đẹp dạ lắm thay
Lưng rùa leo vội, nào hay bị lừa.
Sông trôi. Sóng cuộn. Gió lùa
Rùa bơi chở khỉ, lòng rùa sướng vui
Phục mình mưu mẹo hơn người,
Nửa đường đã thấy chân trời hừng đông.
Khỉ mơ mộng, giọng reo mừng:
"Gió đưa tiếng nhạc nghe chừng đâu đây!"
Rùa cười chú khỉ thơ ngây:
"Nhạc nào mà có, mà say lòng người!
Tôi cần gan bạn mà thôi
Gan khô chữa bệnh vợ tôi mau lành!"
Khôn lanh khỉ vội chối quanh:
"Gan nào mà có! Thôi anh lầm rồi!
Nhớ rằng loài khỉ chúng tôi
Mỗi khi đi tới một nơi chẳng lành
Thường treo gan lại trên cành
Nhẹ người, nhảy nhót cho nhanh đó mà!
Lá gan tôi để lại nhà
Về mang tặng chị làm quà được thôi
Tôi làm việc thiện quen rồi!"
Rùa nghe tưởng thật, tin lời thiệt hơn,
Ngượng ngùng khẽ nói: "Cám ơn!"
Bơi vòng trở lại, mừng rơn trong lòng.
Khỉ về tới đảo vui mừng
Nhảy lên, leo vội tuốt tầng cây cao
Nhắm lưng rùa liệng mạnh vào
Một hòn đá lớn, miệng gào: "Gan đây
Đem về cho vợ ăn ngay
Vợ ăn mau khỏi! Chú mày khôn thêm!"
Rùa tuy đau đớn, lặng im
Chợt bừng ánh đạo! Thoắt chìm cơn mê!
Trong lòng hối hận tràn trề
Vội than: "Hiểm độc mọi bề là tôm
Xúi bày ra chuyện ác ôn
Khiến ta mù quáng, đáng buồn lắm thay!"
Rùa ăn năn khẽ tỏ bày:
"Xin anh tha thứ, tôi đây lỡ lầm!"
Khỉ nghe rùa nói thật tâm
Hết buồn. Hết giận. Ra ân cứu người:
"Kể nghe bệnh chị đầu đuôi
Tôi rành nghề thuốc. Tôi thời giúp anh!"
Rùa nghe, nước mắt long lanh
Bệnh tình của vợ ngọn ngành kể ra.
Khỉ bàn: "Quanh quất đâu xa
Lá cây làm thuốc chúng ta mau tìm!"
Cả hai vội vã đi liền
Kiếm ra đủ thuốc quanh miền đảo hoang.
Thế rồi rùa trở về hang
Chở chàng khỉ chúa nhẹ nhàng trên lưng
Lòng rùa mở hội tưng bừng
Mưu mô xảo quyệt chẳng vương chút nào.
Bồng bềnh sóng nước nhẹ chao
Đưa rùa và khỉ trôi vào trong hang
Vợ rùa nằm liệt, mơ màng,
"Ông thầy thuốc" khỉ vội vàng ra tay
Trổ tài chữa bệnh thật hay
Bệnh nhân uống thuốc khỏi ngay tức thì,
Vợ chồng rùa sướng kể chi
Cúi đầu lạy tạ. Nguyện ghi ơn này.
Khỉ mời rùa, lúc chia tay:
"Có Tăng thuyết pháp tối nay bên rừng
Mời anh chị tới nghe cùng
Gây nền công đức, thoát vùng tử sanh
Hẹn nhau dưới bóng trăng thanh
Gốc cây mai đẹp trên cành đầy hoa!"
Rùa bơi chở khỉ về nhà
Lên bờ khỉ hái cành hoa mai vàng
Đưa rùa, giọng nói dịu dàng:
"Mùa Xuân đã đến hương ngàn ngất ngây
Tặng anh chị cánh hoa này
Chúc luôn hạnh phúc vui vầy yêu thương!"
Ngậm hoa rùa trở về hang
Tiếng lòng hòa nhịp sóng vàng reo vui.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)
 
________________________________________________
 
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2017(Xem: 11521)
Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, Ân sâu trời bể ánh vầng dương. Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc, Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương. Xán lạn tương lai qua vạn nẻo, Tươi xanh thế hệ đến muôn phương. Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp, Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.
21/08/2017(Xem: 16174)
Vào thôn xóm trọ một mùa Qua xuân tới hạ ghé chùa chiền hoa Cô nương mắt ngọc răng ngà Nhìn bồ tát gọi rằng là: dạ thưa - Dạ thưa phố huế bây giờ Vẫn còn núi ngự bên bờ sông hương
21/08/2017(Xem: 11675)
Con tin Phật pháp nhiệm mầu Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi Cánh chuồn bể khổ chơi vơi Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan... Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo
21/08/2017(Xem: 11167)
Người mắng ta ta liền nhớ lại Những lời vàng Đức Phật dạy ghi Ta không ham gây chiến làm gì Cho thêm nặng khổ sầu thêm lớn
17/08/2017(Xem: 15784)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc .
17/08/2017(Xem: 12371)
Hình hài từng phút già nua Nửa đời sương gió măng xưa héo vàng Mới tinh toanh đã cũ càng Mịn màng trắng trẻo đã sần sùi khô Giỡn đùa đen nhánh, bạc phơ Tóc rơi qua gió lững lờ chờ bay
15/08/2017(Xem: 10438)
Thuở xưa có một thanh niên - Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh - Là con một, đã trưởng thành - Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
15/08/2017(Xem: 11047)
Một trong tôn giáo cổ xưa - Có thầy tu nọ rất ưa tế thần - Tuy ông nổi tiếng xa gần - Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
14/08/2017(Xem: 18514)
Công ơn dưỡng dục sanh thành Cả đời cha mẹ luôn dành cho con Tháng ngày sinh kế lo toan Không màng khổ cực mong con nên người .
14/08/2017(Xem: 15590)
Trăm năm ngắn ngủi đời người Sương rơi đọng lá, lá rơi đọng thềm Chớp nguồn, mưa tạnh, nắng lên Nhâm nhi hữu hạn mà quên vô cùng.