Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

07/01/202212:07(Xem: 8840)
Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

nguyen du

KHÓC CỤ NGUYỄN DU



Mười lăm năm -giấc ngủ trưa
Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui
Bao năm lưu lạc kiếp người
" Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình
Thăng trầm trong kiếp ba sinh
Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ?
Sông lam lặng chiếc đò ngang
Nghi xuân cổ thụ lá vàng rơi rơi
Một đời heo hút chơi vơi
Khòm lưng thương lắm nón cời mẹ ru
Bóng chiều rớt xuống ao thu
Nhớ chàng Từ Hải -trăng lu mờ rồi
Nhớ người phận bạc đơn côi
Nhớ ai lưu lạc bèo trôi giữa dòng
Một đời rớt xuống long đong
Một đời cô quạnh giữa dòng thế nhân
Thương phận cò bóng phù vân
Tiền đường sóng dập cô thân lá vàng
Đạm Tiên ơi - lệ chảy hàng
Phong sương một thuở trăng tàn cuối thôn
Thương Kiều phận bạc đầu non
Tiên Điền ngày ấy vẫn còn ngẩn ngơ
Hai trăm năm một áng thơ
Cảo thơm trang sách từng giờ sầu tuôn
Trải qua bao nổi vui - buồn
Thương Người máu cứ mãi nồng trong tim


Chùa Lầu, Duy Xuyên, Quảng Nam, 02-01-2022
TT. Thích Như Giải ( cảm tác)


facebook
youtube






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2014(Xem: 26862)
Hôm nay Phật Đản trở về Ta Bà hiện cảnh hoàng quê năm nào Từ trời Đâu Xuất trên cao Hộ Minh Bồ Tát nguyện vào Phật (ứng) thân. Ma Gia mộng ứng điềm lành Voi ngà sáu chiếc hóa sanh Thánh hiền Bảy đóa sen quý kim liên Ưu đàm một đóa Thánh hiền Đản sanh.
13/04/2014(Xem: 15232)
Hai chiếc bình trống rỗng Một đậy nắp một không Thả hai bình xuống biển Một chiếc nổi bềnh bồng
13/04/2014(Xem: 13973)
Có khi nào gió hỏi Gió thổi từ phương nao Có khi nào đá hỏi Đá có tự thuở nào Có khi nào sông hỏi Nước từ đâu chảy về Có khi nào trăng hỏi Đêm sao dài lê thê
12/04/2014(Xem: 45988)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
09/04/2014(Xem: 15798)
Có Xuân nào, Không mai vàng trước ngõ Không câu đối giao mùa, Tỉnh thức – Xuân từ đó… Giọt sương trong – Phật Thừa !
31/03/2014(Xem: 16332)
đám mây đi qua dòng sông tôi mất bóng và tôi vỡ ra dập dềnh trôi xác ma quá khứ tế bào óc tim tóe lên ánh lửa bập bùng bên này leo lét bên kia bít bùng thế giới đa tri đường ngược đường xiên
29/03/2014(Xem: 14640)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 24773)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 14869)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 16331)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.