Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

07/01/202212:07(Xem: 8627)
Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

nguyen du

KHÓC CỤ NGUYỄN DU



Mười lăm năm -giấc ngủ trưa
Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui
Bao năm lưu lạc kiếp người
" Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình
Thăng trầm trong kiếp ba sinh
Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ?
Sông lam lặng chiếc đò ngang
Nghi xuân cổ thụ lá vàng rơi rơi
Một đời heo hút chơi vơi
Khòm lưng thương lắm nón cời mẹ ru
Bóng chiều rớt xuống ao thu
Nhớ chàng Từ Hải -trăng lu mờ rồi
Nhớ người phận bạc đơn côi
Nhớ ai lưu lạc bèo trôi giữa dòng
Một đời rớt xuống long đong
Một đời cô quạnh giữa dòng thế nhân
Thương phận cò bóng phù vân
Tiền đường sóng dập cô thân lá vàng
Đạm Tiên ơi - lệ chảy hàng
Phong sương một thuở trăng tàn cuối thôn
Thương Kiều phận bạc đầu non
Tiên Điền ngày ấy vẫn còn ngẩn ngơ
Hai trăm năm một áng thơ
Cảo thơm trang sách từng giờ sầu tuôn
Trải qua bao nổi vui - buồn
Thương Người máu cứ mãi nồng trong tim


Chùa Lầu, Duy Xuyên, Quảng Nam, 02-01-2022
TT. Thích Như Giải ( cảm tác)


facebook
youtube






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2014(Xem: 16291)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 15663)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13114)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 22976)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 14952)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 15602)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 12783)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 16355)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn
24/09/2014(Xem: 41435)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.
24/09/2014(Xem: 18803)
Ngọn núi nhỏ Phổ Đà, còn được gọi là Núi Ông Sư, thuộc địa phận làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh- tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố biển Nha Trang khoảng 50 cây số về hướng Bắc, có hình thù của một “ông Tượng” nằm giữa một vùng mây nước hữu tình, tứ bề sơn thủy làng mạc bao bọc tạo nên một bức tranh phong cảnh bàng bạc thơ mộng và thiêng liêng ấm cúng.