Life is a gift (Đời là một tặng phẩm)

10/12/202122:54(Xem: 13407)
Life is a gift (Đời là một tặng phẩm)

Life-is-a-Gift
Life is a gift
 
Today before you think of saying an unkind word - 
Think of someone who can't speak.
 
Before you complain about the taste of your food –
Think of someone who has nothing to eat.
 
Before you complain about your husband or wife –
Think of someone who's crying out to God for a companion.
 
Today before you complain about life –
Think of someone who went too early to the grave.
 
Before you complain about your children –
Think of someone who desires children but they're barren.
 
Before you argue about your dirty house, 
someone didn't clean or sweep –
Think of the people who are living in the streets.
 
Before whining about the distance you drive –
Think of someone who walks the same distance 
with their feet.
 
And when you are tired and complain about your job –
Think of the unemployed, the disabled and 
those who wished they had your job.
 
But before you think of pointing the finger 
or condemning another –
Remember that not one of us are without sin 
and we all answer to one maker.
 
And when depressing thoughts seem to get you down –
Put a smile on your face and thank God 
you're alive and still around.
 
Anonymous


Đời là một tặng phẩm
 
Hôm nay suy nghĩ kỹ đi
Trước khi nói một điều gì xấu xa
Nhớ rằng có kẻ quanh ta
Nào đâu nói được vì là người câm.
 
Trước khi chê những món ăn
Không ngon! Rất dở! Ta cần biết thêm
Rằng bao nhiêu kẻ kề bên
Đồ ăn thiếu thốn, triền miên đói lòng.
 
Trước khi than chuyện vợ chồng
Bất hòa trong cuộc sống cùng bên nhau
Chớ quên nhiều kẻ muộn sầu
Kêu Trời! Than khóc! Có đâu bạn đời.
 
Hôm nay trước lúc thốt lời
Than phiền cuộc sống tứ thời bi ai
Thì nên nghĩ đến có người
Giờ này an nghỉ sớm nơi mộ phần
 
Trước khi lên giọng thở than
Than vì con cái chỉ mang chuyện buồn
Thời xin hãy nghĩ đến luôn
Có người hiếm muộn không con nối dòng
 
Trước khi bực bội trong lòng
Vì nhà dơ bẩn mà không ai làm
Xin nghĩ đến kẻ lầm than
Đầu đường xó chợ lang thang không nhà
 
Khi than phải lái đi xa
Lái xe mệt mỏi thật là không vui
Thời xin nghĩ đến những người
Cũng con đường đó tứ thời lê chân
 
Than việc làm chán vô ngần
Thì xin nghĩ đến người tàn tật kia
Và người thất nghiệp não nề
Ước mong kiếm được việc chi để làm
 
Trước khi cáo buộc tha nhân
Trách người tội lỗi! Ta cần lưu tâm
Có người đôi lúc sa chân
Ít nhiều cũng phạm sai lầm tránh đâu.
 
Và khi tâm trí u sầu
Khiến ta chán nản! Hãy mau mỉm cười
Cúi đầu cảm tạ ơn Trời
Ta còn được sống, dong chơi vui vầy.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ)
__________________________________________
 
***
facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 17859)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17309)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 40865)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16585)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21453)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18558)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 38528)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23215)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27659)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24518)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.