Thăm Bạch Đằng Giang (thơ)

10/12/202117:45(Xem: 8099)
Thăm Bạch Đằng Giang (thơ)

bach dang giang

THĂM BẠCH ĐẰNG GIANG 


Ngô Quyền quê ở Diễn Châu
Giết Kiều Công Tiễn gieo sầu Bắc phương
Hoằng Thao hồn mộng vấn vương
Bạch Đằng dậy sóng hùng cường cõi Nam
Lưu Trí Viễn hết mộng tham
Nát tan bá mộng máu loang Bạch Đằng
Sương mờ đỉnh núi mù giăng
Ngàn lau lách gọi bóng trăng phù trần
Ngàn năm nô lệ Nam dân
Một cơn sóng dậy phù vân bá quyền
Cúi đầu kính lễ tổ tiên
Lạy luôn cây cỏ hồn thiêng nước mình
Muôn đời Bắc tặc khiếp kinh
Đầu tiên Phù Đổng dân tình sơ khai
Lũy tre ngà chưa một mai
Nhị Trưng Bà Triệu đuổi dài Hán Trung
Lý Nam Đế rất oai hùng
Vạn Xuân tự chủ sánh cùng Nam Lương
Tự hào lắm Dạ Trạch vương
Làm run sợ bọn Bắc phương một thời
Mai Hắc Đế danh rạng ngời
Phùng Hưng Bố Cái vạn lời ngợi ca
Quyết dành độc lập nước ta
Quên thân để mãi sơn hà quyết sinh
Ngàn năm dân tộc điêu linh
Xương như núi máu thành kênh khốn cùng
Ngô Vương quyết chí thư hùng
Bạch Đằng bãi cọc phá bung giặc Tàu
Chủ quyền mãi đến ngàn sau
Hoàng Trường Tư Chính phải mau thu về
Vân Đồn Phú Quốc quyết thề
Giữ vững tự chủ hương quê thanh nhàn
Tổ tiên muôn thuở vẻ vang
Cháu con quyết chí đập tan Bắc triều

Chùa Lầu, Duy Xuyên Quảng Nam, 7-12-2021
TT. Thích Như Giải (cảm tác)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2014(Xem: 17086)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 21784)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15249)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21717)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14694)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 13745)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15185)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13451)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 17606)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20971)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.