Thăm Bạch Đằng Giang (thơ)

10/12/202117:45(Xem: 9949)
Thăm Bạch Đằng Giang (thơ)

bach dang giang

THĂM BẠCH ĐẰNG GIANG 


Ngô Quyền quê ở Diễn Châu
Giết Kiều Công Tiễn gieo sầu Bắc phương
Hoằng Thao hồn mộng vấn vương
Bạch Đằng dậy sóng hùng cường cõi Nam
Lưu Trí Viễn hết mộng tham
Nát tan bá mộng máu loang Bạch Đằng
Sương mờ đỉnh núi mù giăng
Ngàn lau lách gọi bóng trăng phù trần
Ngàn năm nô lệ Nam dân
Một cơn sóng dậy phù vân bá quyền
Cúi đầu kính lễ tổ tiên
Lạy luôn cây cỏ hồn thiêng nước mình
Muôn đời Bắc tặc khiếp kinh
Đầu tiên Phù Đổng dân tình sơ khai
Lũy tre ngà chưa một mai
Nhị Trưng Bà Triệu đuổi dài Hán Trung
Lý Nam Đế rất oai hùng
Vạn Xuân tự chủ sánh cùng Nam Lương
Tự hào lắm Dạ Trạch vương
Làm run sợ bọn Bắc phương một thời
Mai Hắc Đế danh rạng ngời
Phùng Hưng Bố Cái vạn lời ngợi ca
Quyết dành độc lập nước ta
Quên thân để mãi sơn hà quyết sinh
Ngàn năm dân tộc điêu linh
Xương như núi máu thành kênh khốn cùng
Ngô Vương quyết chí thư hùng
Bạch Đằng bãi cọc phá bung giặc Tàu
Chủ quyền mãi đến ngàn sau
Hoàng Trường Tư Chính phải mau thu về
Vân Đồn Phú Quốc quyết thề
Giữ vững tự chủ hương quê thanh nhàn
Tổ tiên muôn thuở vẻ vang
Cháu con quyết chí đập tan Bắc triều

Chùa Lầu, Duy Xuyên Quảng Nam, 7-12-2021
TT. Thích Như Giải (cảm tác)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/03/2018(Xem: 14564)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
13/03/2018(Xem: 21015)
Hoá thân giữa chốn bụi hồng, Thênh thang một cõi, sắc không mùi thiền. Bắc Ninh nuôi hạt ươm niềm, Hạo nhiên đại khí, như nhiên thanh bần.
13/03/2018(Xem: 14028)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 15216)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 22294)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 14740)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!
12/03/2018(Xem: 13810)
LÒNG MẸ "Mẹ thương Con biển hồ lai láng Con thương Mẹ tính tháng tính ngày" Con nằm phơi nắng sân này Mẹ âu yếm với ắp đầy thương yêu Tháng ngày dòng sữa chắt chiu Vuốt ve ru hát, nâng niu sưởi tình Mong con khỏe lớn cho nhanh Vào đời vững chãi, trưởng thành thiện lương
12/03/2018(Xem: 17479)
( Kính thân tặng các Thi Nhân trên trang nhà Quảng Đức qua những vần thơ Xướng-Hoạ ) Chữ nghĩa Xướng lên đẹp bốn bề Kết duyên Hoạ đáp thật tràn trề Sẻ chia nguồn đạo qua trang mạng Hoà hợp cùng nhau chẳng chấp nê .
12/03/2018(Xem: 17673)
Tĩnh (Quảng Chơn Thiên Hương), Rồi sẽ như ánh nắng Sưởi ấm hoa cỏ thơm Rồi sẽ như sương hồng Thánh thót rơi buổi sớm Rồi sẽ như trăng thanh Khe khẽ tiếng nguyệt cầm Rồi sẽ như hạt tuyết Trong ngần sáng mênh mông
11/03/2018(Xem: 15423)
Mang mang, mang mang Bụi hồng quanh quẩn như mây như khói Vấn vít tơ trời như gió như sương Tan cơn mộng mị, Tỉnh giấc nam kha Đời tĩnh lặng Khi tâm mình tĩnh lặng