Đáp án cuộc đời !

25/10/202116:35(Xem: 9359)
Đáp án cuộc đời !

duc the ton-13


Đáp án cuộc đời ! 

Kính dâng Thầy bài thơ khi học về Chánh kiến là phải có cái nhìn đúng với chánh pháp là phải thấy vô thường, vô ngã và khổ để rồi diệt cái cái nhân làm cho mình khổ ...Đó là Vô minh và Ái dục mà vô minh lại đến từ mọi sự chấp thủ do tập khí , thói quen lâu ngày làm thành kiết sử . Vì vậy chúng sinh mãi mãi là phàm phu nếu không chịu tu tập để nhìn ra sự thật ( chân đế) . 

Kính đảnh lễ Thầy và kính tri ân Thầy về  những bài pháp thoại Tổ Sư Thiền đã làm nhân cho sự hiểu biết của con rõ ràng hơn trong  những bài kinh Trung Bộ từ kim ngôn Phật thuyết được ghi lại. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH 


Có khi ....phải thất bại nhiều lần mới trải nghiêm được ! 

Phải biết TẤN, THỐI khi sống giữa thế gian 

Vì mọi vấn đề gắn kết chặt chẽ tương quan 

Học được " THẾ SỰ MÔN TRUNG BẤT XẢ NHẤT PHÁP ! **



Thế nhưng ....

" ĐA THƯ LOẠN TÂM "lời  khuyên khi tu tập

Lý thuyết man man ...Vạn pháp tính tuần  hoàn.. 

Cần.... "Việc đến tâm ứng hiện ...việc đi chớ oán than" 

Đáp án cuộc đời ....sử dụng kiến thức..đúng chỗ !!!!



Lời Phật dạy :

Có Chánh kiến để diệt trừ nguyên nhân gây KHỔ 

Ngã chấp ẩn tàng từ thói quen tập khí bao đời 

Không thấy ra sự thật cho rằng Tính cách khó dời ***

Có biết đâu ....

.......do Vô minh nên Nghiệp hình thành tạo tác !!!



Và đáp án cuộc đời ... cũng liên quan đến thiện, ác ! 

Không phân biệt tục đế , chân đế ..dễ sai lầm 

Đừng đi tìm bến ngoài ....tất cả đều do Tâm !

Phóng dật mong nắm bắt .

 .....từ  trên mây...lại  rơi vào hố thẳm phiền lụy ! 



Vì  .....THỰC  TẾ LY ĐỊA BẤT THỌ NHẤT TRẦN ***

............thánh nhân từng cổ suý!!!!



Huệ Hương 



**Thế sự môn trung bất xả nhất pháp". Nghĩa là, trong tướng dụng tục đế (sự môn) thì không bỏ pháp nào cả

*** Có câu " Non sông dễ đổi , bản tánh khó dời " 

***Đối với chân đế thì "Thật tế lý địa bất thọ nhất trần...Nghĩa là, trong thực tánh chân đế (lý địa) thì không cần nắm giữ một pháp nào



 ***
facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 18838)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15632)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21905)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16277)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 18007)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19384)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29472)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22290)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21214)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 21561)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ