Những Giọt Mưa Đông.

26/09/202118:49(Xem: 11434)
Những Giọt Mưa Đông.
mua dong


Những Giọt Mưa Đông






        Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc.
        Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh.
        Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.

       Vì bảo vệ cho chính mình hãy tự mình tĩnh thức ý niệm được quyền sống, ngay tại nơi mình đang sinh sống. Chính chúng ta hãy tận dụng ngồi yên trong từng phút giây an toàn, làm việc tại các cơ quan phân bổ chia đôi, nếu khi có dịch biến, thì có người thay thế, hạn chế tiếp xúc, để tự thân ta cần phòng thủ 5k theo chỉ thị “Y Tế” khuyến khích, cho tất cả những người thân bên ta.
         Ý thức ấy, chính là Chánh niệm, pháp tu thực hành trong bài học Bát Chánh Đạo mà Thế Tôn chỉ giáo.
        Những giọt mưa đông, chúng đang làm cho ta trở nên lạnh hơn sau gần 2 tháng cách ly tại Hà nội, gần 4 tháng cách ly các tỉnh niềm Nam, như Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai,…, khiến từng đôi chân bồn chồn mong muốn được đi đó đây, âu cũng là tâm lý chung của mỗi chúng ta.
       Nhưng vì đại cuộc phát triển kinh tế, chúng ta bỏ cái riêng, mà nghĩ về cái chung cho một Quốc gia dân tộc. Khi các vị Bác Sĩ, Dược Sĩ, Điều Dưỡng, xung phong lên tuyến đầu chống dịch, mọi nổ lực sẻ có ngày chiến thắng dịch bệnh, niềm tin ấy rất gần trong mỗi ý thức tự thân. Chúng tay đẫy lùi dịch bệnh thì ta có mùa Xuân Khải hoàn, ngay trong từng giọt mưa tâm tưới mát.
         Bạn biết không, Mùa Trung Thu, tại Hà Nội, vừa dừng giãn cách, thì bao nhiêu triệu con người muốn nhìn đêm trăng thăm phố cổ, khiến cho các nguồn lây nhiễm càng nên khó kiểm soát, vì chúng ta hay ỷ lại vào việc thực hiện tốt sức khỏe chính mình. Do vậy, mấy ngày qua người bị nhiễm bệnh COVID vẫn còn hoành hành ở từng ngõ phố, nhưng các y bác sỹ đã trấn an phòng thủ, kiểm tra dịch tể, vì vậy ai ai cũng yên lòng, cẩn trọng cho mình cho cộng đồng, gia đình xung quanh. Chớ có lơ là…!
         An toàn cho chính mình là an toàn cho cộng đồng nhân sinh, trong môi trường sống của Trái đất này. Thương mình chính là thương người cho cộng đồng nhân loại, vậy ta cần thực hiện đúng chức năng mà ta có, tức khắc việc làm ta có nhiều kết quả tốt nhất cho mọi người xung quanh…!
          Đêm qua tôi có đọc, bản kinh Tăng Chi Bộ II, của Đức Trưởng Lão Hoà Thượng Thích Minh Châu Dịch, càng suy ngẫm càng thấm lời dạy hay, Đức Thế Tôn Chỉ Giáo:
        “Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàlì, tại Đại Lâm, chỗ giảng đường có nóc nhọn. Lúc bấy giờ, khoảng 500 người Licchavì đang ngồi tụ họp tại đền Sàrandada, và câu chuyện về sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời được khởi lên.
       Rồi thấy Thế Tôn từ xa đi đến, các người Licchavì đảnh lễ, bạch Thế Tôn:
       Ở đây, bạch Thế Tôn, chúng con đang ngồi tụ họp, vấn đề này được khởi lên: Sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm? Sự hiện hữu của voi báu, ngựa báu, ngọc báu, nữ báu và cư sĩ báu là khó tìm được ở đời.
        Đối với các ông, người Licchavì đang thiên nặng về dục, cuộc nói chuyện y cứ trên dục được khởi lên. Này các Licchavì, sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm?
       Sự hiện hữu của Như Lai, bậc A la hán, Chánh Đẳng Giác; Người có thể thuyết giảng Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người hiểu được lời thuyết giảng về Pháp là Luật do Như Lai tuyên bố; Người đem thực hành các pháp và tùy pháp được hiểu từ lời thuyết giảng về Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người biết ơn và nhớ ơn là khó tìm được ở đời.
Sự hiện hữu của năm châu báu này, này các Licchavì, khó tìm được ở đời….”(1).
        Qua lời suy ngẫm trên pháp âm mà Thế Tôn chỉ giáo luôn thức tỉnh năm viên châu Ngọc từ bên trong đến bên ngoài, luôn luôn tự nhắc nhủ những tính cách quan trọng thế gian khi họ có xe hơi, nhà lầu, chứng khoán, ngoại tệ, vợ đẹp, con xinh, ăn ngon, mặc đẹp, vàng Ngọc thật nhiều, kim cương, hay nhiều địa ốc…., tất cả những giá trị trên chỉ bổ trợ cho kiếp người đang sống, chúng chưa phải là hạnh phúc, cái giá trị căn bản mà tuệ giác Như Lai chỉ dạy đó là Hơi Thở của kiếp người được quều sinh sống, ấy mới là cao quý nhất.


ht thai hoa
Kỷ niệm mùa lũ 2013- vùng biển An Bằng- Thừa Thiên Huế.
Tôn Sư Thích Thái Hoà, Thượng Tọa Thích Phước Cần, Đại Đức Thích Pháp Mãn, Đại Đức Thích An Tuệ, Đại Đức Thích Minh Thế...!
Trong mùa kỷ niệm nhớ nhất thời gian.

 

        Cho nên, cái hạnh phúc là bước qua từng thăng trầm thời gian nắng mưa nếm trải mùi vị sự đời hiểu được năm châu báu mà Như Lai chỉ giáo, một giọt mưa đang tràn về hạnh phúc.
       Lời thâm Thuý mà Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 dạy:
        “Triển vọng cơ bản của một người chắc chắn có thể ảnh hưởng đến cách người đó phản ứng với những nghịch cảnh, mối đe dọa hoặc nguy hiểm trong cuộc sống. Ví dụ, thái độ tử tế và tâm từ mang lại cảm giác tự tin và sức mạnh nội tâm. Nó làm giảm sự sợ hãi. Thông thường, phản ứng của chúng ta đối với một tình huống nguy hiểm và khả năng đối phó với nỗi sợ hãi phụ thuộc nhiều vào cách nhìn và đặc điểm cá nhân của chúng ta hơn là bản chất của tình huống đó.”(2).
         Tóm thâu, Ứng Thế Hỷ Tôi rút ra những chất liệu sau:
      1: Khi chúng ta tu học cần phải thực thi pháp Chánh niệm quay về, pháp ấy an trú tâm và thân, chúng luôn luôn giúp ta ngồi yên thiền quán, những hạt bắn tỉa bọt từ cự ly gần tiếp xúc, vì càng hạn chế thì càng ít bệnh Virus Corona.
       2: Thức Tập hơi thở trân quý năm châu Ngọc từ bậc thầy ân sư Thế Tôn chỉ giáo, đó là nguồn gốc hạnh phúc kiếp người được sống, vì ta không lâm vào cảnh chết từ dịch bệnh viên phổi COVID-19 gây nên, do ta biết vừa đủ bỏ tánh Tham- Sân -Si.
       3: Thực hành pháp môn tâm linh sống thực, giữ gìn sức khỏe cho mình cho người, vậy là thời gian kia ta có không gian thực hành pháp Thiền Quán tâm, pháp trú thân, đủ thời duyên Phước ta sẻ đi vào gốc rễ vận hành tình thương và Tuệ giác.
         Nên những ngày mưa đầu mùa xứ Hà Thành Ứng Thế Hỷ Tôi đã an yên nhìn giọt mưa đông.
        Bạn thì sao..? Cần quay về nhìn lại nội tại và thực hành pháp học thiền gia, mong bạn thực hành tinh tấn, trong pháp hành tự thân để bước qua mùa dịch.
        Thôi chúc cả nhà hạnh nguyện tràn đầy tiếp xúc với dịch bệnh như tiếp xúc không gây hận thù trong nội tại tự thân, ngoại tại não phiền, mà xem đó là bài học của Thế kỷ 21 này  như người bạn cùng chung số phận bình nhiên.

                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 25-09-2021
                 Ngày Âm Lịch: 19-08-Tân Sửu.
Viết tại Thiền Thất Phổ Tịnh- Hà nội, nhân mùa Hạ an cư, giữa mùa bệnh viên phổi COVID-19. Từ nơi xa ấy vọng về tâm hương…!

*******
Ghi chú:

1: ĐTKVN, Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Tikandaki, phần Tại đền Sàrandada [lược], VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.583.
2: Lời Dạy Đức Đạt Lai Lạt Ma, hôm 24-08-2021. Tại Dharamsala- Ấn Độ.

 


facebook-1

***
youtube
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 16348)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 16033)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12293)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14134)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14251)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13651)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 18877)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 21677)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19170)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 17829)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì