Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)

01/09/202117:25(Xem: 9655)
Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)
stayhomecovid19



NỖI ĐAU KIẾP NGƯỜI



 
Ta buồn cho một kiếp người

Lầm than mưa nắng khóc cười nhục vinh

Xa quê lên phố mưu sinh

Giờ đôi tay trắng gồng mình về quê.

Ta thương cho phận làm thuê

Và thương cho những nghiệp nghề long đong,

Dòng xe, người bế, xách, bồng,

Kẻ rời phố thị, người mong “sum vầy”.

Ta khóc phận bạc bèo mây

Tụ tán ly hợp kiếp này mong manh,

Nước mắt khóc tiễn mấy lần

Cha mất, mẹ chết, Chồng thành bóng ma

Con thơ níu áo tìm cha

Khóc Mẹ nay đã về xa chân trời

Đau thương phủ khắp nơi nơi

Chiếc khăn tang quấn cả trời Thành đô.

Nỗi đau này đến khi mô,

Vết thương ly loạn, lệ khô dặm trình,

Nỗi đau lại đến quê mình,

Tang thương ngay giữa thời bình-tang thương!

Ngày đi cầu thực tha hương,

Ngày về ai có xót thương phận mình!

Bỏ nơi nuôi sống gia đình,

Rời nơi vốn đã đượm tình bao năm

Ngước trời, nhìn đất dạ căm

Ai gây nên nổi mà tằm đứt tơ

Quê mình mà lại ngẩn ngơ

Nghĩ suy Đi-Ở thẩn thờ bao đêm!

Lòng nào mà chẳng lúc mềm,

Người quen, thân, lạ về miền Tây Phương

Trần gian nghi ngút khói hương

Bao giờ mới hết đoạn trường lệ rơi.

Cầu mong kẻ ở chân trời

Và người ở lại nhẹ vơi khổ sầu

Chuông khuya kinh tụng canh thâu

Người đi-kẻ ở mong câu thái bình.

Huế, ngày 24/8/2021
Sakya Vân Pháp






facebook-1
***
youtube
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2022(Xem: 11616)
Mười lăm năm -giấc ngủ trưa Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui Bao năm lưu lạc kiếp người " Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình Thăng trầm trong kiếp ba sinh Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ? Sông lam lặng chiếc đò ngang
07/01/2022(Xem: 10130)
Tâm Linh Ánh Sáng Mười Phương, Nhân Duyên Kính Phật, Tâm Hương Di Đà. Pháp Âm Nối Gót Bảo Toà, Thênh Thang Mây Trắng, Hà Sa Chốn Tình.
07/01/2022(Xem: 10606)
Trông ra bốn biển năm châu Duyên thơ tao ngộ vàng thau tỏ tường Một người trăm vẻ thiện lương Bồ đề tâm nguyện tỏa hương tinh thần . Tiếng thơ ngọc chuốt vang ngân Tình thơ hồ điệp thiện chân nẻo về Rót tròn cung bậc tỉ tê Trường thiên BỤT CỦA BÉ – đưa về nẻo TÂM
07/01/2022(Xem: 10112)
Cuộc sống là một chuỗi dài giữa lý tưởng và hiện thực. Lý tưởng là điểm hẹn bình yên, trong khi hiện thực đầy dẫy rộn ràng và dạt dào yêu thương. Nhà thơ Hạnh Phương trên bước đường phụng sự lý tưởng đã có những bước đi nhẹ nhàng với nụ cười hiền thiện mà tâm hồn chan chứa yêu thương hy vọng trẻ trung. Nếu thơ là người, và người là nguồn cội của thơ thì Hạnh Phương là hiện thân của nguồn thơ mênh mông đa cảm, đa sắc màu. Thơ của anh chứa chan hy vọng, đầy ắp yêu thương, nhẹ nhàng như làn mây phiêu lãng, và thoang thoảng hương sen tinh khiết.
06/01/2022(Xem: 10261)
Chùa tôi nho nhỏ trong làng Dân chúng bao bọc với hàng cây xanh Trước chùa có cái sân banh Hè về trẻ nhỏ vây quanh nô đùa Chùa tôi hoa lá bốn mùa Xuân Về hoa nở gió đùa bướm bay
06/01/2022(Xem: 9903)
Mơ làn tiết mới quyện ngàn mơ, Chờ đến chùa thiêng khách ngóng chờ. Ánh đạo yên bình thêm tuệ ánh, Tơ lòng lắng dịu bớt tình tơ. Lý thông ứng biện mau hòa lý, Bờ giác nguyền trau sớm cập bờ. Cúi lạy cầu may thà chớ cúi, Ngờ kinh giáo pháp, khổ vì ngờ.
06/01/2022(Xem: 19374)
Trên đường dài có một bà Tay bồng đứa nhỏ đi xa mệt nhoài Cho nên bà muốn xả hơi Nghỉ chân dừng lại ngay nơi lề đường Rồi bà ngủ thiếp mơ màng Nào hay có kẻ lạ đương tới gần Tay cầm đường ngọt trắng ngần Đưa cho đứa nhỏ ham ăn vô cùng,
06/01/2022(Xem: 13903)
Thuở xưa có một người nghèo Làm ăn vất vả, bao nhiêu muộn phiền Để dành được một ít tiền Thấy người giàu khác chàng liền nghĩ suy: “Tiền ta chẳng có nhiều gì Đem ra so sánh ta thì thua xa Người kia giàu có quá mà.”
05/01/2022(Xem: 16884)
Là người Phật tử phải nên Ngẫm trong hành động nói lên điều gì Bao nhiêu ý nghĩ sân si Tham lam vị kỷ ích gì cho thân
05/01/2022(Xem: 19259)
Chuyến tàu của đời tôi : Le train de ma vie.