Thanh Thản Nàng Thơ

29/08/202119:17(Xem: 12256)
Thanh Thản Nàng Thơ

nang tho thanh than

THANH THẢN NÀNG THƠ

 

 

Cỏ hoa là tinh anh của trời đất, nhật nguyêt, nghìn năm kết tụ tạo nên rồi chuyển mình hóa hiện thành em, người em gái dịu dàng, duyên dáng, đoan trang, thuần hạnh, thanh thản một Nàng Thơ vô cùng diễm tuyệt.

 

Hiền thục em về, tỏa ngát hương thanh tịnh trên mắt ngời tuyệt hảo, sáng tinh anh chiếu diệu từ thẳm sâu lòng long lanh, lấp lánh ánh tuệ tâm. Rồi rực bừng lên ngút ngàn hoa nắng lẫn mưa nguồn, tuôn chảy xuống biển trăng ngần, dậy sóng cung đàn giữa trần gian tha thiết huyền ngân…

 

Thác ca suối hát chan hòa cùng sông hồ, biển núi, mặt trời, mặt trăng, mây trắng, trời xanh, sương mù, chim bướm, cỏ hoa…tạo thành bản đại hòa điệu khúc. Rung hồn vũ trụ càn khôn và cũng là vẻ đẹp muôn thuở của thiên nhiên, của thi ca, của âm nhạc, biểu hiện từ cõi giới nội tâm thâm mật, ngân lên bản tình ca bất tuyệt thiên thu.

 

Từ đó em về. Từ nguyên sơ em đến, trên bước chân mật hiển vừa yểu điệu, dịu hiền vừa tân kỳ, hy hữu với bao niềm nhiếp dẫn âm thầm…Âm thầm lặng lẽ mà đưa anh lên cõi tiêu dao cùng cung cầm Đại bi tâm trầm Bát nhã và khơi mở con đường miên man sáng tạo, ngay trong từng bước đi tùy hứng, từng xuất thần nhập diệu vào tận hồn xương cốt trộn cùng máu tim hòa nhịp thở:

 

Ý huyền viết mãi bài thơ

Trên tờ mây trắng từng giờ phút trôi

Tặng cho mặt đất mặt trời

Và em muôn thuở muôn nơi chút lòng

 

Một chút lòng thôi cũng đủ chứa cả ba nghìn thế giới. Một chút lòng nguyên sơ, trong trắng, vốn sẵn hằng hữu ngay trước mắt với cái nhìn thấu thị bao la. Có ai trong chúng ta còn nhớ được điều này, như thi sỹ Hoelderlin đã từng nhớ: “Con người ngụ cư trên mặt đất như một thi nhân.”

 

Vâng, chỉ còn lại tiếng hát của thi nhân là bất tận. Chỉ cần sót lại một chút tình thương yêu thoáng hiện giữa lòng người, thì chắc chắn, mọi sự chưa hẳn là bế tắt, tuyệt lộ hay tuyệt vọng trong tiêu điều, hiu hắt, tàn xiêu, điêu linh, sầu thống khổ...

 

Ồ! Chỉ cần một chút tình yêu thương chân thật cũng đủ cứu vớt cõi người ta khỏi rơi tòm xuống hố hư vô trống rỗng, khỏi biến thành những con người máy không hồn, bởi sự sùng bái sai lầm nền cơ khí, kỹ thuật của thời hiện đại mà từ đó, vô tình đã giết chết tình cảm, tâm tư, đã làm tan hoang tinh thể sơ nguyên của con người. Phải vậy không, hỡi Người Em Thi Ca huyền mộng, huyền thi?:

 

Nàng thơ thuần hậu nhu mì

Mà sao xao xuyến niềm chi bồi hồi?

Chỉ cần thoáng nụ cười thôi

Là em cảm hóa ngay rồi hồn anh

 

Thành thực mà nói, không biết tự bao giờ, em đã đến giữa cuộc tồn sinh này, khiến cho thiên hạ ngất say trong cơn rung động, choáng váng. Em về đây, từ một thế giới ban sơ, vừa mộc mạc, giản dị vừa huy hoàng, tráng lệ. Thế giới của Thơ và Họa giao thoa trong tiếng Nhạc của trời giữa thiên thu vời vợi…Nơi đây, dư vang của huyền thoại quy hồi và em xuất hiện.

 

Em về đây, trên tay có cầm một đóa hoa, một chiếc lá như là món quà, tặng vật cho mặt đất, trần gian. Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm phục sinh cho khách lữ hành cô độc, sống vượt qua cơn trôn xoáy ác liệt của hư vô…

 

Ồ! Em đến, nối liền đôi bờ có không, mộng thực, đúng sai, phải trái, hơn thua, cao thấp, tốt xấu, giàu nghèo, hay dở, dơ sạch, thánh phàm, ngu trí, mê ngộ, đạo đời, tịnh động, sống chết…và thênh thang mở ra phương trời bát ngát với một nụ cười diệu ảo vô ngôn.

 

Tồn sinh linh động, thần thái thanh lương là bước đi tri túc nhẹ trầm lặng lẽ mà nghe vang tiếng hát ngân huyền, văng vẳng từ thiên thu, vĩnh cửu, khiến cho du sỹ chợt rúng hồn trong xúc động, sững sờ:

 

Em như là một bài thơ

Mà anh viết mãi trên tờ nhân gian

Chao ơi! Quá đỗi dịu dàng

Sao nghe rúng cảm tâm can thế này

 

Trời xui đất khiến chi đây

Nên khi mới gặp liền đầy ắp thương

Em về gợi mở vô lường

Thương yêu bát ngát ngàn phương thơ hòa

 

Ngàn phương thơ hòa cùng trùng dương đại hải, hòa với thái hư hoằng viễn trùng trùng vô tận, chan chứa giữa trời thơ đất mộng yêu thương. Thương yêu em từng sát na, từng giây phút, từng hơi thở, từng niệm khởi ngay trong nhịp sống thường nhật, một cách thực tế, thực tại, quá đỗi phiêu diêu diệu vời:

 

Bởi vì đã thấy trời xanh

Nghe vi diệu quá từ ngành ngọn thương

Thương em vô hạn vô lường

Vô cùng vô tận nguồn thương yêu này

 

Yêu thương vô điều kiện là bài Tâm Kinh mà anh thường trì tụng suốt đêm ngày, suốt tuế nguyệt xưa nay. Hãy đến với em bằng thái độ vô cầu, không chiếm hữu. Bởi vô cầu, nên không hướng tới một mục đích nào cả mà hòa điệu vào với cái đang là, luôn luôn mới lạ và mới lạ tuyệt trù.

 

Từ đấy, kẻ cô hành độc lữ nghe ra biết bao niềm tương ứng, nên xin hoà âm với thanh thản Nàng Thơ trên cung bậc Nhất như chân thiện mỹ thi ca:

 

Là thơ là nhạc là hoa

Là chi cũng được em là em thôi

Em là huyết mạch cuộc đời

Khơi nguồn sáng tạo từ nơi đáy lòng…

 

Tâm Nhiên

 

 

 


 

 

 

facebook-1

***
youtube
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 19085)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 21118)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16378)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21665)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15971)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16549)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14800)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 13852)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 15401)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14099)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về