Luật Nhân Quả (thơ của Đào Đình Hiếu, Ngạo Nhiên & Vũ Phong)

05/08/202111:08(Xem: 12023)
Luật Nhân Quả (thơ của Đào Đình Hiếu, Ngạo Nhiên & Vũ Phong)

luat nhan qua

LUẬT NHÂN QUẢ
Thơ: Đào Đình Hiếu

Tự tay trồng được rau xanh,
Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm.
Mới hôm nào, mới gieo mầm,
Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây.
Để hạt mà trở thành cây,
Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa.
Quả nổ không sớm thì trưa,
Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.
Nhiều khi quả báo nhãn tiền,
Gieo nhân gặp quả, ta liền thấy ngay.
Nhiều khi gieo nhân đời này,
Đời sau mới nổ, nhân ngày xưa gieo.
Vạn vật đều phải tuân theo,
Quy luật nhân quả, thuận theo luật trời.
Người ta sống ở cõi đời,
Nên tin nhân quả, để rời vô minh.
Nhân quả như bóng với hình,
Ở trong vũ trụ, quân bình âm dương.
Ai ơi! Chớ có xem thường,
Không tin nhân quả, khó lường bi ai.


hoa_sen (4)

NHÂN QUẢ
Thơ: Ngạo Thiên


Con người chưa đủ lớn khôn
Làm sao hiểu hết, ngọn nguồn xưa nay
Cuộc đời trăm đắng ngàn cay
Qui luật Nhân quả, kiếp này mà thôi
Trách trời trách đất xa xôi
Oan nghiệp phải trả, đứng ngồi không yên
Tâm mang nặng gánh buồn phiền
Mấy ai có được, phước hiền đầy thân
Buồn thay cho kẻ lỡ chân
Lầm đường lạc lối, bất phân chánh tà
Cuộc đời gặp cảnh xót xa
Nay thì hối hận, nhận ra muộn màng
Cuộc đời thực tế phủ phàng
Nhìn quanh ta cũng, dể dàng nhận ra
Nhân quả không phân trẻ già
Không chừa không xót, trả vay cho đời
Ai ơi hãy nhớ lấy lời
Tu nhân tích đức, chớ rời khỏi tâm
Cuộc đời dù có thăng trầm
Biết sai nên sửa, lỗi lầm tiêu tan.
 

hoa_sen (9)
ĐỪNG QUÊN NHÂN QUẢ
Thơ: Ngạo Thiên


Giàu sang phú quý mà chi
Để rồi coi rẻ, khinh khi người nghèo
Càng giàu bản tính càng keo
Khư khư cất giữ, vàng đeo đầy người
Ăn sang mặc đẹp ở đời
Xem thường tất cả, nặng lời mắng la
Chữi cha mắng mẹ chẳng tha
Ỷ mình quyền quý, sinh ra ngông cuồng
Nghiệp từ cửa miệng cứ tuông
Mang tội bất hiếu, chẳng buồn để tâm
Nghiệp ác vì thế gieo mầm
Không màng bố thí, lỗi lầm cứ gieo
Nghiệp duyên vì thế tăng theo
Mai sau nhận lấy, nạn đeo đầy mình
Tật bệnh từ đó phát sinh
Ngày đêm than khóc, do mình gây ra
Làm ác trời đất chẳng tha
Chỉ là hậu quả, do ta sinh thời
Luân hồi nhân quả luật trời
Người ơi xin nhớ, cuộc đời đừng quên.



hoa_sen (15)

ĐỪNG HẠI NHÂN
Thơ: Ngạo Thiên


Giết người tội lắm ai ơi
Nghiệp duyên nhân quả, cuộc đời mang theo
Dẫu ta cuộc sống còn nghèo
Đừng vì phú quý, mà đeo gông cùm
Chúng sanh bình đẳng sống chung
Đừng nên gieo nghiệp, tận cùng nổi đau
Nghiệp đời nhân quả trước sau
Có ai thoát khỏi, ngục lao luật trời
Lưới trời thưa thớt ai ơi
Hỏi ai chui lọt, nghiệp đời trả vay
Sanh thời tay trắng đôi tay
Đến khi ngã xuống, có thay đổi dời
Vui chơi thì cứ vui chơi
Đừng gieo nghiệp ác, đất trời không dung.

hoa_sen (14)

LỖI NGƯỜI
Thơ: Ngạo Thiên

Định mệnh an bày…mộng uyên ương
Người đến người đi…chuyện đời thường
Âu là duyên số, nợ kiếp trước
Nghĩ đến chi nhiều…thêm vấn vương
Cứ mãi chạy theo…tiếng yêu đương
Người đi kẻ nhớ…giọt lệ trường
Đừng nên vướng luỵ ,đời đau khổ
Tiếc nuối mà chi…khổ trăm đường
Có yêu có hận…chuyện đời thường
Yêu nhiều sinh hận…thật thê lương
Hết duyên lỡ bước, đành xa cách
Oán hận nhau chi…nhớ tỏ tường
Thấy lợi quên nghĩa…chuyện xưa nay
Lòng người thay đổi…có ai hay
Dòng đời đen trắng, luôn trộn lẫn
Ân tình bạc bẽo…thật chua cay
Tiết trời thay đổi…trái đất quay
Luân hồi nhân quả…vẫn cứ xoay
Nhân sinh thiện ác, tâm khởi phát
Đừng nên vướng bận…chuyện đổi thay
Khi mình có lỗi…mình thứ tha
Thấy người mắc lỗi…mình cứ tra
Con người lầm lỗi, ai chẳng có
Phán xét làm chi…hãy buông ra
Mở lòng suy xét…sẽ nhận ra
Lỗi người đừng xét…xét lỗi ta
Tâm mình còn rác, sao không quét
Rác người, người quét…chớ lo xa.


hoa_sen (19)

BẤT NHÂN

Thơ: Ngạo Thiên

Những người mang tính bất nhân
Chỉ vì danh lợi, si sân với đời
Hại người bản tính không rời
Ăn sâu vào máu, cuộc đời mang theo
Vì tham không thích mình nghèo
Hại người hại bạn, đạp trèo đi lên
Tình người từ đó mà quên
Quên nhân quên nghĩa, quên mình là ai
Lòng tham ích kỷ nối dài
Nghiệp tạo thêm nghiệp, hình hài nặng mang
Đêm về suy nghĩ than van
Tại sao kiếp số, bẽ bàng với ta
Quên rồi vì ác mà ra
Luân hồi nhân quả, do ta tạo thành
Sao ta không biết ở lành
Tiền vàng biết đủ, đua tranh làm gì
Sang giàu nào có nghĩa chi
Mai kia nằm xuống, mang gì theo ta
Phải chăng được cái hồn ma
Tay không tay trắng, đi ra đi vào.

hoa_sen (20)


THIÊN ĐIỀU NHÂN QUẢ
Thơ: Vũ Phong


Luật Nhân Quả Thiên điều đã định,
Nó ví như sắc lịnh Phật Trời.
Dù không tin cũng vậy thôi,
Huyền vi siêu đọa Luân Hồi vẫn xoay.
Xưa bạo ác kiếp này cam chịu,
Cảnh bệnh rên liệt chiếu liệt giường.
Thấy người đói rách khinh thường,
Kiếp sau phải chịu đau thương bần hàn.
Xưa chửi mắng, cân gian đếm thiếu,
Nay mắt môi ngọng nghịu mù đui.
Thấy ai khờ khạo giỡn vui,
Kiếp sau ghẻ lở kiến ruồi bám bu.
Xưa mượn Đạo hành tu gian dối,
Nay thành loài chồn sói hôi tanh.
Ăn dùng cá thịt sát sanh,
Kiếp sau gặp cảnh chiến tranh khổ sầu.
Nay cuộc sống sang giàu mạnh khỏe,
Do kiếp xưa vui vẻ giúp nghèo.
Thông minh nhờ phước đã gieo,
Trước xem Kinh Sám hành theo Đạo Nghì.
Mượn ý vận xét ghi phổ hóa,
Nếu hữu duyên thong thả ngộ mau.
Nghĩ suy nhỏ lớn, trước sau,
Nghiệp căn hiền dữ nghèo giàu do ta.
Luật Nhân Quả xét qua dễ hiểu,
Răn ác gian quấy nhiễu nghiệp duyên.
Sẽ vui với những lương hiền,
Xem như phần thưởng trọn biên đức bồi.
Đời chẳng thoát Luân Hồi biến chuyển,
Bởi vọng cầu mãi khiến tham tranh.
Luật Nhân Quả đã phân rành,
Do lòng người tạo… Tu hành nên hư…
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/07/2024(Xem: 9465)
Rất hiếm cơ hội tham dự buổi Thiền trà thật ý nghĩa Trân quý thay tình đạo pháp, khi hoà hợp bên nhau Dù luôn giữ Chánh niệm từng giây phút, mọi cử chỉ nào Vẫn mang thông điệp chia sẻ niềm vui thật tinh tế !
08/07/2024(Xem: 8802)
Hãy khao khát được trưởng thành trong trí tuệ Tập luyện cho mình một định hướng “ngẫng đầu “ Sẽ sống thật hơn, khi nội tâm càng thẫm sâu Bằng nhiều trạng thái chủ động cách tích cực (1) Sẽ vượt qua thử thách, đối phó vật chất, tinh thần áp lực!
01/07/2024(Xem: 8089)
Trong Đạo Phật chữ HỌC rất quan trọng.(1) Ám chỉ từ việc tu tập, rèn luyện hay hành trì Một lúc nào đó, phát hiện ra chẳng loại bỏ được gì Khi thế giới quanh ta vẫn luôn vận hành biến dịch! Nên vẫn mãi mê tô vẽ bản thân, để đạt mục đích ! Và cứ thế theo cung bậc thăng trầm của vòng xoay
01/07/2024(Xem: 5910)
Ngọt lành hai tiếng à ơi... Mẹ ru con ngủ tròn đời gió sương Tiếng lời mình, tiếng yêu thương Tiếng lời kinh Bụt thơm hương thơm trầm.
30/06/2024(Xem: 11838)
Trúc Lâm Đầu Đà, Ngài tên thật là Trần Khâm. Sinh năm 1258, lên ngôi năm 1278, ở ngôi 15 năm từ 1278 đến 1293, nhường ngôi cho con lên làm Thượng hoàng 6 năm từ 1293 đến 1299, sau đó ngài đi tu 9 năm từ năm 1299 đến năm 1308. Năm 1308 ngài viên tịch. Trụ thế 50 tuổi Tây, 51 tuổiTa. Đó là cuộc đời của Đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Ngài là anh hùng dân tộc, là một bậc minh quân, là vị tổ khai sáng ra dòng thiền Việt Nam. Hồi Thứ Nhất:
29/06/2024(Xem: 8542)
Mừng Sinh Nhật Sư Phụ bảy lăm Tuệ giác càng thêm sáng trăng rằm Xuất, Tại gia đệ tử cầu chúc Hoằng dương đạo pháp mãi trăm năm Kể từ khi Thầy đến Tây Âu Ánh sáng từ bi rất nhiệm mầu Những đóa sen trồng trên xứ tuyết Chúng con ghi dậm nét thâm sâu
28/06/2024(Xem: 6814)
Hôm nay sinh nhật Thầy Con biết chúc gì đây? Bao lời văn trau chuốt Tác giả đã diễn bày con đọc trên Viên Giác Tán tụng công đức Thầy Sáu mươi năm hành đạo Bảy mươi lăm tuổi đời Cuộc đời trôi qua mau Thầy tạo bao ân đức
25/06/2024(Xem: 6018)
Tu Phật không nhất thiết Phải niệm Phật hàng ngày, Cúng dường và bố thí, Tụng kinh và ăn chay. Tu là để giác ngộ, Thoát khỏi vòng vô minh. Không chỉ tìm đến Phật, Mà tìm lại chính mình. Tìm lại cái đã mất,
25/06/2024(Xem: 5524)
Đêm trăn trở canh dài thao thức Hồi tưởng chuyện đời viết tâm thư Đêm thật buồn dế khóc nỉ non Gió xào xạc lời ru thương nhớ. Tâm thư ghi nỗi niềm con trẻ Công ơn cha qua mấy vần thơ Một cuộc đời giản dị đơn sơ Một tấm lòng bao dung quảng đại.
23/06/2024(Xem: 6752)
Mừng Thầy và Mẹ bên nhau Đinh ninh thờ Phật, trước sau vuông tròn. Chín mươi hai tuổi sắt son Sáu thời niệm Phật nỉ non tiếng lòng. Thầy TU cho mẹ thong dong Mẹ TU ... bòn PHƯỚC – Phước con thêm dầy Mẹ còn ruộng Phước còn đây Mẹ đi tủi phận ... từng ngày mồ côi