Về Đi Thôi (cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid)

02/08/202117:13(Xem: 9616)
Về Đi Thôi (cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid)



VỀ ĐI THÔI
Cảm xúc khi xem clip người miền trung rời Sài Gòn tránh dịch
Thơ: Cs Đồng Thanh - Cs Diệu Đạo - Cs Diệu Danh
Diễn đọc: Cs Diệu Danh ; Lồng nhạc: Cs Quảng Phước






Về đi thôi mẹ già đang trông đợi
Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa
Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm
Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa

Thành phong kín bóng ma tơi rình rập
Con không về cha thấp thỏm mẹ trông
Về quê ta muối dưa tuy đạm bạc
Miền Trung vui, vui sum họp vợ chồng

Ta sẽ hẹn Sài thành khi sạch bóng
Cúm khựa tàu tàn sạch tiếng hò reo
Rồi trở lại cho quê người ngập nắng
Cháy tan hoang cho vơi bớt kiếp nghèo


Melbourne 31.07.21
Đồng Thanh



doan xe chay ve mien trung-7

THƯƠNG...

Cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của
người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid


Nào ai muốn bỏ quê đâu
Vì sự sống phải đành lìa nơi cắt rún
Đất miền Trung luôn bị thiên tai khốn đốn
Rủ nhau vào Sài Thành làm lụng kiếm miếng cơm ăn.
Đất phương Nam giúp người khó khăn
Họ tất bật không kể nhọc nhằn quanh năm suốt tháng
Chuyện gì cũng làm từ bán vé số, hát rong đến công việc nặng
Cũng chẳng từ nan miễn có đồng tiền mua thực phẩm sống qua ngày.
Dân tôi đó họ vất vưởng lất lây
Với mong ước tìm được việc làm độ nhật
Có những người sau công việc khác nào hành khất
Co ro trong tấm chăn ở công viên lấy sức quần quật ngày mai.
Covid xuất hiện người lây nhiễm đầy
Bị giản cách không việc làm sao mà sinh sống
Dịch bệnh lây lan thành phố Sài Gòn đang gặp biến động
Người tha phương cầu thực không thể ở lại đành phải trở về quê.
Dù xa diệu vợi lắm nhiêu khê
Tay ẳm tay bồng chưa kể nhiều hiểm họa
Nhưng... ở quê nhà Mẹ nghèo nhìn đàn con hối hả
Gánh gồng tất tả quay về nhà giọt nước mắt xót xa rơi... 😔😢😭

***

THƯƠNG... không thể thốt nên lời
Bao giờ cuộc sống dân tôi yên bình
Trầm kha một kiếp điêu linh
Cầu xin Phật độ an sinh dân nghèo.
 🙏🙏🙏🌷🌷🌷🥰🥰🥰

Strasbourg, le 01.08.2021
Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp

doan xe chay ve mien trung-1doan xe chay ve mien trung-6

doan xe chay ve mien trung-3
Tỵ nạn trên Quê hương



Con ngồi đây giữa xứ người êm ả

Nhìn về Quê Hương không khỏi quặn lòng đau

Đồng bào con kẻ xách người mang

Cùng dắt díu nhau trên đường di tản

Họ đi về đâu? Tìm về quê nghèo tan tác

Nơi khi xưa họ đã rứt ruột ra đi,

Năm 75 nghe nhà nước tuyên truyền

Họ những tưởng đồng bào ruột thịt,

sống đói nghèo vì Mỹ Ngụy ác tâm

„giải phóng miền Nam“, niềm hãnh diện lâng lâng!

Ôi miền Nam đây sao?

Chao ơi con người tươi sáng!

Đủ thứ nào tủ lạnh, ti vi,

những món ăn chẳng thiếu thứ gì

Nhà cửa sao mà trông tráng lệ!

Giải phóng chi khi miền Nam hoa lệ?

Nhìn đất Bắc cửa nhà sao xơ xác!

đồng ruộng khô hợp tác xã thi đua

cả nhà ngồi với chén cà rau luộc

Bao năm rồi đói khổ!

Hòa bình rồi vẫn đói kém khát khao

Thèm tự do, thèm tình nghĩa đồng bào

nên quyết định vào Nam, miền đất hứa,

Mấy mươi năm tạm quên đói khổ

trong miền Nam không giống đất quê nhà.

Rồi năm nay dịch bệnh lan tràn

Phong tỏa, mọi nơi đều phong tỏa!

thành phố chết chỉ thấy công an

đứng khắp ngõ đường để rình dân trấn lột,

cướp của, cướp tiền!

cướp công khai đàng hoàng theo chỉ thị

chữa dịch cách ly: bệnh nhân dồn cả đám

Hàng chục người chen chúc như tù

trong phòng nhỏ, thuốc men chẳng có

đói cơm ăn, chỗ ngủ chen chung!

như nhà tù giam những tội nhân!

Sống sao đây? rồi đến lượt thân mình

Tiền trọ, tiền ăn, ốm đau không thuốc,

đành quay về nơi họ đã bỏ ra đi,

dù có chết về quê mình cũng thỏa

còn hơn bỏ xác ở chốn người

Từng đoàn người thất thểu trở về quê!

Như năm nao trong mùa hè đỏ lửa!

Quê Hương con đó,

46 năm trước dân lìa quê hương tìm nơi tị nạn

46 năm sau người tỵ nạn trên chính Quê Hương

Ôi có đất nước nào tang thương bằng đất nước VN!

Bởi cái đảng Hồ Chí Minh gian ác

Không thương dân, chỉ theo lệnh giặc Tàu

Dịch đến chỉ biết hô hào

Kêu gảo dân hãy cùng nhau đóng góp

Từ cụ già đến trẻ thơ không sót

Vét hầu bao ủng hộ đảng quang vinh

Chỉ thị nọ, chỉ thị kia bóp nghẹt đồng bào

Dân đang đói, đảng không nhìn ngó

Còn hãnh diện trao 10 tấn gạo cho bạn Cu Ba

để cứu người hay cứu lấy đảng ta?

Con ngồi đây nước mắt chan hòa

Khi nhìn thấy dòng người di tản

Chẳng còn tin vào rêu rao của Đảng,

Chỉ trông nhờ vào nghĩa cử nghĩa nhân

Của đồng hương san xẻ chút tình người

Bánh, nước, chút tiền, niềm an ủi

Chúc người về thượng lộ bình an

Họ cúi đầu nhận tình Người ân nghĩa

Lòng quặn đau con tâm thành khấn nguyện

Cho đồng bào con thoát khỏi cảnh lầm than

Đảng cộng sản quay đầu về Dân Tộc

Để khỏi nát tan lòng Mẹ Việt Nanm

Để Việt Nam ca khúc khải hoàn ca

Con cầu nguyện thế giới hôm nay

Rạng rỡ như mặt trời, ấm áp như trái tim

Nuôi dưỡng lớn tình người

Chấp tay con khấn nguyện

Quê Hương con, Quê Hương người

Thanh bình, an lạc

Nam Mô Đại Từ Đại Bi tầm thanh cứu khổ, cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát

Hannover 3/8/2021
Cư Sĩ Diệu Danh


facebook-1
***
youtube

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2010(Xem: 19097)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
10/09/2010(Xem: 78773)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
08/09/2010(Xem: 12008)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 12753)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 21994)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 17846)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 12709)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15493)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 18781)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 17825)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.