Khép Trần Tâm (thơ)

08/07/202119:00(Xem: 9064)
Khép Trần Tâm (thơ)
khep tran tam



Khép Trần Tâm





Chiều lên núi ngắm mây trời bát ngát
Bóng thiên thu thoáng hiện giữa muôn trùng.
Lòng đạo sỹ ngỡ như nghìn cánh hạc
Bay qua đời...tan loãng giữa không trung.. 
Chiều lên núi áo sương mù vai phủ
Đốt trầm hương ta nhớ đến Người xưa.
Gót chân hoang của kiếp đời lam lũ
Đã chìm sâu... khi tâm tưởng sang mùa .
Chiều lên núi nằm im trên mõm đá
Nghe chim ngàn réo gọi vết tiền thân
Văng vẳng tiếng lâm tuyền trong gió hạ 
Ta là ai, lạc lối giữa dương trần? 
Ngày lên núi ta nguôi dòng hệ lụy
Nỗi buồn xưa thành hương nhụy vô ưu.
Bên quán trọ một ngày nao cuồng sỹ
Gửi vui, buồn về mặc áo Chân như.
Quy hướng núi làm thú hoang tĩnh mịch
Cọng lau gầy nghiêng dáng nhỏ mông lung,
Dăm úa lá rơi về miền cô tịch
Khép trần tâm, ta đối diện vô cùng...


Himachal, India 6-2009
Như Nhiên



hoa_sen (42)

 
Khai Đạo Tâm 
Cẩn họa: Khép Trần Tâm của Thầy TT Tánh Tuệ


Nhìn lên bầu trời màu mây xanh ngát
Khắp trần gian bóng mát phủ trùng trùng
Mắt hành giả dõi theo bầy chim hạc
Cảm thấy lòng bay bỗng vút không trung
Những đám mây bay lững lờ vây phủ
Thoáng xa xa ẩn hiện một bóng xưa
Gót chân Người đã mòn đời lam lũ
Chừ đâu còn... thời gian đã thay mùa.
Vạt nắng chiều nhạt nhòa hằn vách đá
Trên non ngàn chim tìm vết tiền thân
Tiếng suối hát thanh tao vang rừng Hạ
Nhẹ khuấy tâm can kẻ lạc đường trần
Đời trần cấu khiến hồn vương khổ lụy
Nên giã từ để khỏi vướng phiền ưu
Vứt áo đời ta nguyện làm khất sĩ 
Để quay về xin nương tựa Chân Như
Giữa không gian cảnh vật đều tịch mịch
Tâm thư thái chẳng suy nghĩ mông lung
Kiếp phù vân đẩy lùi sâu u tịch
Khai đạo tâm, thấy đời đẹp khôn cùng...
Strasbourg, le 08.07.2021
Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp



hoasen1a


KHÉP TRẦN TÂM..
TẬN HƯỞNG VÔ CÙNG !.. 
( Bài Hoạ)

 
Đạo sỹ lên non ngắm mây chiều bát ngát
Ngỡ thiên thu thoáng bóng giữa mông lung
Như muôn hồng hạc lượn chao vỗ cánh
Bay khắp trời.. mất dấu đến tận cùng!
 
Sương chiều xuống phủ mờ trên vai áo
Trầm Hương ta đốt gợi nhớ Người Xưa
Bao khổ hạnh mong tìm ra Chân Lý
Qua ngàn năm vẫn tâm tưởng sang mùa
 
Ngoạ thiền trải tư duy trên mõm đá 
Chim ngàn reo mà tưởng vết tiền nhân
Trong gió Hạ tiếng suối rừng róc rách
Mình là ai mà lạc bước dương trần?
 
Đã lên Non ta bặt dòng hệ luỵ
Quá khứ buồn thành hỷ lạc vô ưu
Làm cuồng sỹ, gởi vui buồn quán trọ
Chừ quy hồi về thể tánh Chân như
 
Thú hoang tỉnh tịch đà quy hướng núi
Cọng lau gầy tan loãng giữa mông lung
Vài lá úa rớt rơi trong cô tịch
Khép Trần Tâm mà tận hưởng vô cùng!....
 
Pt Quảng An Houston, Tx, USA
Pt Quảng An xin cảm Hoạ bài thơ Khép Trần Tâm của Tỳ Kheo Thích Tánh Tuệ được Cư Sĩ Diệu Đạo cảm hoạ và Thầy Nguyên Tạng đã vừa đăng ở Trang Nhà Quảng Đức. Nay con đọc bài thơ và cũng cảm khái nên xin Hoạ Bài thơ Khép Trần Tâm..Tận Hưởng Vô Cùng Hỷ Lạc!
 



facebook-1


***
youtube
 



 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2014(Xem: 18848)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14602)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15814)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 14260)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 15343)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 19809)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta
06/09/2014(Xem: 19510)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 14301)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 17935)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.
06/09/2014(Xem: 19676)
Thân con từ cội Bồ Đề Nổi trôi, trôi nổi bốn bề biển khơi Trùng dương sóng nỗi dập vùi Bao phen thoát nạn, quên ơn Mẹ hiền Bụi trần ám nhiễm si mê Quên lời Mẹ day tu nhiều càng si Cầu tinh tấn, sanh si mê Cầu Hỷ xả, thêm sân si Thuận cảnh quên ơn, Nghịch cảnh oán phận Sân si tham đắm bụi trần