Khép Trần Tâm (thơ)

08/07/202119:00(Xem: 9125)
Khép Trần Tâm (thơ)
khep tran tam



Khép Trần Tâm





Chiều lên núi ngắm mây trời bát ngát
Bóng thiên thu thoáng hiện giữa muôn trùng.
Lòng đạo sỹ ngỡ như nghìn cánh hạc
Bay qua đời...tan loãng giữa không trung.. 
Chiều lên núi áo sương mù vai phủ
Đốt trầm hương ta nhớ đến Người xưa.
Gót chân hoang của kiếp đời lam lũ
Đã chìm sâu... khi tâm tưởng sang mùa .
Chiều lên núi nằm im trên mõm đá
Nghe chim ngàn réo gọi vết tiền thân
Văng vẳng tiếng lâm tuyền trong gió hạ 
Ta là ai, lạc lối giữa dương trần? 
Ngày lên núi ta nguôi dòng hệ lụy
Nỗi buồn xưa thành hương nhụy vô ưu.
Bên quán trọ một ngày nao cuồng sỹ
Gửi vui, buồn về mặc áo Chân như.
Quy hướng núi làm thú hoang tĩnh mịch
Cọng lau gầy nghiêng dáng nhỏ mông lung,
Dăm úa lá rơi về miền cô tịch
Khép trần tâm, ta đối diện vô cùng...


Himachal, India 6-2009
Như Nhiên



hoa_sen (42)

 
Khai Đạo Tâm 
Cẩn họa: Khép Trần Tâm của Thầy TT Tánh Tuệ


Nhìn lên bầu trời màu mây xanh ngát
Khắp trần gian bóng mát phủ trùng trùng
Mắt hành giả dõi theo bầy chim hạc
Cảm thấy lòng bay bỗng vút không trung
Những đám mây bay lững lờ vây phủ
Thoáng xa xa ẩn hiện một bóng xưa
Gót chân Người đã mòn đời lam lũ
Chừ đâu còn... thời gian đã thay mùa.
Vạt nắng chiều nhạt nhòa hằn vách đá
Trên non ngàn chim tìm vết tiền thân
Tiếng suối hát thanh tao vang rừng Hạ
Nhẹ khuấy tâm can kẻ lạc đường trần
Đời trần cấu khiến hồn vương khổ lụy
Nên giã từ để khỏi vướng phiền ưu
Vứt áo đời ta nguyện làm khất sĩ 
Để quay về xin nương tựa Chân Như
Giữa không gian cảnh vật đều tịch mịch
Tâm thư thái chẳng suy nghĩ mông lung
Kiếp phù vân đẩy lùi sâu u tịch
Khai đạo tâm, thấy đời đẹp khôn cùng...
Strasbourg, le 08.07.2021
Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp



hoasen1a


KHÉP TRẦN TÂM..
TẬN HƯỞNG VÔ CÙNG !.. 
( Bài Hoạ)

 
Đạo sỹ lên non ngắm mây chiều bát ngát
Ngỡ thiên thu thoáng bóng giữa mông lung
Như muôn hồng hạc lượn chao vỗ cánh
Bay khắp trời.. mất dấu đến tận cùng!
 
Sương chiều xuống phủ mờ trên vai áo
Trầm Hương ta đốt gợi nhớ Người Xưa
Bao khổ hạnh mong tìm ra Chân Lý
Qua ngàn năm vẫn tâm tưởng sang mùa
 
Ngoạ thiền trải tư duy trên mõm đá 
Chim ngàn reo mà tưởng vết tiền nhân
Trong gió Hạ tiếng suối rừng róc rách
Mình là ai mà lạc bước dương trần?
 
Đã lên Non ta bặt dòng hệ luỵ
Quá khứ buồn thành hỷ lạc vô ưu
Làm cuồng sỹ, gởi vui buồn quán trọ
Chừ quy hồi về thể tánh Chân như
 
Thú hoang tỉnh tịch đà quy hướng núi
Cọng lau gầy tan loãng giữa mông lung
Vài lá úa rớt rơi trong cô tịch
Khép Trần Tâm mà tận hưởng vô cùng!....
 
Pt Quảng An Houston, Tx, USA
Pt Quảng An xin cảm Hoạ bài thơ Khép Trần Tâm của Tỳ Kheo Thích Tánh Tuệ được Cư Sĩ Diệu Đạo cảm hoạ và Thầy Nguyên Tạng đã vừa đăng ở Trang Nhà Quảng Đức. Nay con đọc bài thơ và cũng cảm khái nên xin Hoạ Bài thơ Khép Trần Tâm..Tận Hưởng Vô Cùng Hỷ Lạc!
 



facebook-1


***
youtube
 



 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 11954)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12322)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12394)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 15932)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16337)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 18577)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 17533)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 11411)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 12896)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”
16/05/2015(Xem: 12571)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.