Tứ Đại Giả Hợp Vô Thường (thơ)

07/07/202106:54(Xem: 12014)
Tứ Đại Giả Hợp Vô Thường (thơ)
hoa_sen (9)

Tứ Đại Giả Hợp Vô Thường


Pt Quảng An cảm tác bài thơ tặng chị Cư Sĩ Huệ Hương
và cầu chúc chị nhanh bình phục và sớm quay lại với diễn đàn thơ ca trang nhà Quảng Đức



Thân Tứ Đại gồm: Đất Nước Gió Lửa
Vạn vật Vô Tình kết hợp sau xưa
Loài Hữu Tình có thêm phần Kiến, Thức
Bảy Đại này luôn trọn vẹn chẳng thừa ( Đất, Nước, Gió, Lửa, Không, Kiến, Thức )

"Sát Thủ Thú" tên gọi khác con người
Hợp muôn duyên do tác nghiệp đầy vơi
Lục Căn: Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý
Căn đắm Trần thì Thức trổi bời bời ( Lục Căn, Lục Trần, Lục Thức )

Giờ đây quan sát về thân Phàm nhân
Cấu thành hài hoà thể chất, tinh thần
Con người là động vật Cao Cấp nhất
Nhờ Bản Tâm thanh cao ẩn nội thân

Bởi thân ta do ngàn duyên xây đắp
Thất Đại phát triển dần dà tháng năm
"Pháp Trần" theo lẽ vô thường biến đổi
Tốt hay suy tuỳ chữa trị kiếm tầm ( y khoa )

Qua thời gian tuổi đời chồng chất già
Mắt, tai, mũi, răng da càng lão hoá
Sinh hoạt tương quan khó tránh phiền hà
Nên tuỳ thuận vào cải tiến gần xa!

Y học phát triển giúp chửa trị bệnh thân
Bệnh tâm học giáo Pháp Phật chữa dần
Bệnh Nghiệp tạo nên ý thức mà chuyển ( sám hối hành Thiện )
Lời Phật dạy chữa Tam Bệnh cân phân

Nguyện duyên may trợ phần năng lực sẵn
Với tâm lành cảm bao sự hanh thông
Xong thu xếp "Mắt nhìn" vãng hồi tốt. ( Huệ Hương )
Toả hương hoa mà dâng hiến đại đồng!...

Quảng An Houston, Tx, USA


hoa_sen (3)

NÚI LÀ NÚI

Trước chưa học Phật cho là
Núi, Sông hiện hữu bao la cảnh trời ( núi là núi )
Nay hiểu Kinh dạy chốn nơi
Nhân duyên kết hợp nên thời hiện thân ( không phải núi )

Không tự Ngã mà xoay vần
Thành trụ hoại diệt lý chân rõ ràng
Sau học Phật chẳng miên man
Núi Sông vẫn có hợp ngàn mối duyên ( núi vẫn núi )

Y Tha Khởi Tánh nhiệm huyền
Tánh Không ngời rạng như nhiên vậy mà
Biến Kế Sở Chấp phiền đa!
Hiểu rồi huyễn hoá thì là rời mê

Nên quán thân cũng rứa tề
"Tứ Đại" giả hợp đê mê cho thường ( trong 7 Đại )
Soi nhìn mặt mày trong gương
À thì cũng vậy am tường lẽ thôi

Nhìn mặt đà rõ thấy rồi
Trình ba trạng thái dệt đôi câu này
Trước, sau, chặng giữa so ngay
Lời thơ dâng hiến tỏ bày thực hư:

Tôi nhìn tôi trong gương ( chưa học Phật )
Tôi vẫn đẹp như thường đắm
Mắt môi càng tươi thắm
Càng nhìn càng dễ thương!

Tôi nhìn tôi trong gương ( khi hiểu Phật )
Thấy không còn bình thường
Mắt, da dần biến đổi
Cái nhìn bớt bi thương

Tôi nhìn tôi trong gương ( sau học phật )
Thấy hiển hiện vô thường
Tóc tai đà bạt phết
Cái nhìn chẳng vấn vương!

Quảng An Houston, Tx, USA




facebook-1
***
youtube

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/09/2014(Xem: 19071)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 16051)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 17879)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 21067)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15996)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 16305)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 19666)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 19116)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16908)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19838)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.