Vu Lan Nhớ Lời Mẹ Dạy

22/06/202119:11(Xem: 10361)
Vu Lan Nhớ Lời Mẹ Dạy
VU LAN NHỚ LỜI MẸ DẠY

Vu lan nhớ mẹ ta hiền
Dạy con ứng xử một niềm dạ thưa
Lời nói không mất tiền mua
Liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau.

Vu lan tâm niệm trước sau
Thờ cha kính mẹ, mình trau giữ mình
ần thơ gieo, đẹp nghĩa tình,
Nói năng chất trực cho xinh tiếng lời.

Tục tằn bổ bả đãi bôi
Thì đâu cốt cách của người tài hoa
Nhớ lời mẹ dạy thiết tha
Tâm hồn rộng mở mới bao la tình.

HẠNH PHƯƠNG
Ràm tháng 7 Nhâm thìn – Phật lịch 2556 31.8-2012
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 18488)
Vung một đương gươm chém vào bạo lực, Tráng sĩ hề - run tay, Gieo một vần thơ, vo tròn nhân nghĩa, Thi sĩ hè - hẹn lại, Bạn gia đình mưu kế sinh nhai... Việt Nam ơi, Có phải chăng vận nước đã an bài.
28/03/2013(Xem: 22169)
Tôi từ vùng gốc rạ Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá Sao mai lên thức giấc giữa canh gà Bên nây bờ, đôi tay Bên kia bờ, nước chảy
28/03/2013(Xem: 17101)
Bão khởi động và hoành hành cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 2005, tàn phá nhiều thành phố ven biển trên nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ.
28/03/2013(Xem: 21082)
Trời vẫn xanh, mây vẫn trôi, Chờn vờn hoa nắng lượn ven đồi. Rung rinh cánh gió ru hồn nhạc, Róc rách nguồn khe nước chảy xuôi.
28/03/2013(Xem: 12764)
Hồng trần luẩn quẩn với "có - không" Ích kỷ, vô tư quá bận lòng Tính toan, toan tính đời ô trọc Thanh danh, vụ lợi, chết về không.
28/03/2013(Xem: 13857)
Mười hai đảo đứng trơ giữa biển, Thách đố Thiên bất biến phi thường, Thế thời lưu lại tơ vương, Chút thương, chút cảm ách ương tình đời,
28/03/2013(Xem: 11463)
Ðây chùa chính đặt chân trước Ðộng Nỗi bàng hoàng rúng động tâm linh Cảnh Thiên lưu tạc vạn hình Ðể cho nhân thế lưu tình vững tin
28/03/2013(Xem: 12524)
Ðây bến Ðục hồng trần cõi tục Khách thập phương đông đúc nghỉ chân Dừng nơi bến Ðục hội quần Nam mô tiếng tụng tẩy trần thanh tâm
28/03/2013(Xem: 13373)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không.
28/03/2013(Xem: 11760)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.