Tiếng Gọi Quê Hương !

29/04/202117:41(Xem: 17457)
Tiếng Gọi Quê Hương !
(Nhớ về ngày 30/4 1975 của Quê Hương Việt Nam Thương kính tặng những người chưa từng trở lại từ khi rời xa xứ )



Tiếng Gọi Quê Hương !


Kính dâng Thầy bài thơ về nỗi buồn nhớ quê hương mỗi khi tháng tư đen về Dù con không thể hiểu được nỗi khổ đau của những gia đình trong cuộc nhưng gia đình anh em vẫn tù tội khi học tập cải tạo và cha già mất tại trại thăm nuôi khi gặp mặt anh con . Nên bài nhạc quả làm xúc động . Kính chúc Sức khỏe Thày , HH




Hình ảnh quê hương ẩn hiện hoài trong thương nhớ !
Chẳng cần chờ cứ mỗi tháng tư đen,
Người người nhắc nhau ngày biến động khó quên ….
Và trước đó nhiều tháng tin kinh hoàng tới tấp!
Thế mà giờ đây kỷ niệm về tràn ngập
Phải chăng từ một bài hát quá u buồn
Khơi động lại những gì tưởng đã cạn nguồn
Và chợt hiểu … Thế nào là tiếng gọi !
Vẫn âm ỉ chút lửa tro trong lò ngụi
Quê hương ơi … còn đâu đây tiếng cười
Ngày còn cha mẹ … tuổi thanh xuân tươi
Giờ xa vắng … tất cả là thiên thu nhớ !!!
Tiếng gọi quê hương … nơi tổ tiên sống thở !!!


Huệ Hương


 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2021(Xem: 14092)
Lắng lòng nghe tiếng pháp âm Thượng tọa Nguyên Tạng tận tâm trao truyền Ngoài kia dịch bệnh triền miên Khẩu trang che mặt chẳng nhìn thấy nhau Vui thay phép Phật nhiệm màu! On- lai nghe pháp tìm cầu Thầy trao, Nói cười chia sẻ nhìn nhau Nương thuyền Bát Nhã mau mau tìm về Cùng nhau thoát khỏi bờ mê Tìm về bến giác, Tào Khê suối nguồn.
09/08/2021(Xem: 15809)
Tái ngộ lìa xa giữa nẻo nầy, Anh về cõi lạc ngắm đường mây. Dương trần mấy chặng mà thêm nản! Chuyện thế bao điều dẫu lả vây! Úc Đại nhà cao tình chẳng vãn, (*) Lồ Ô mái tạm nghĩa luôn đầy. (**) Bây giờ vạn nỗi nay đà gác, Rũ hết trầm luân cảnh Phật bày…
08/08/2021(Xem: 37171)
QUAN ÂM THỊ KÍNH Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao Tranh Minh Họa: Hương Bối LỜI NÓI ĐẦU Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
06/08/2021(Xem: 11949)
Người về Tựa dáng dừa xanh Trời cao Đất rộng Biển tình mông mênh
06/08/2021(Xem: 9798)
Mệt nghỉ hơi đâu cố ráng hoài Không chừng mang tiếng đứa loi nhoi Lên non khấn ước gom cành lá Xuống phố cầu tìm nhặt bắp khoai
06/08/2021(Xem: 12367)
NHẬT nguyệt viên minh soi nhất trạo SANH độ Pháp hoằng giữ nguyện tâm TỪ bi hỷ xả dương chánh đạo HƯƠNG hạnh tỏa ngời bước hành thâm.
06/08/2021(Xem: 10048)
Thỏng tay vào chợ, chợ trống không Vòng vây phong tỏa hết vui đông Sứ giả Như Lai thân khứ đáo Tâm từ cứu khổ nguyện gánh gồng...
06/08/2021(Xem: 9305)
Cùng tôi Ngoái lại Giật mình Giật mình ngoái lại nhớ mình ngày qua
05/08/2021(Xem: 14954)
Tự tay trồng được rau xanh, Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm. Mới hôm nào, mới gieo mầm, Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây. Để hạt mà trở thành cây, Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa. Quả nổ không sớm thì trưa, Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.
02/08/2021(Xem: 12334)
Về đi thôi mẹ già đang trông đợi Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa