Trắng Tím (Thơ)

23/03/202120:50(Xem: 9949)
Trắng Tím (Thơ)
TRẮNG TÍM
Trắng Tím-1
Phong lan dìu dịu cổng
Hồ điệp lặng lẽ thơm
Bên thềm ai ngơ ngẩn
Đọng sầu đón hoàng hôn
Ngày mẹ đi xa khuất
Hoa hội phùng ngát hương
Một trăm ngày người mất
Hoa tứ tán lên đường...
Rồi xuân về đua sắc
Hoa về góc sân quê
Từng ngày tìm sương nắng
Thấm nỗi buồn lê thê
Trắng trinh cuộc đời mới
Chợt tím nhạt lưu ly
Thay bao lời muốn nói
Nhớ người, mắt cay cay...
Cư sĩ Vĩnh Hữu
Trắng Tím-3Trắng Tím-2
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/11/2010(Xem: 21476)
La dieu bong Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng Chị thẩn thơ đi tìm Đồng chiều Cuống rạ Chị bảo Đứa nào tìm được lá diêu bông Từ nay ta gọi là chồng Hai ngày em tìm thấy lá Chị chau mày Đâu phải lá diêu bông
21/11/2010(Xem: 15498)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay... hạnh phúc có trong đời.
16/11/2010(Xem: 11499)
Viễn Hành Thích Tâm Ngoạn Trên đường vạn dặm tuyệt vời Lòng ai như chẳng hề rời quê hương Vui cười, sống đẹp yêu thương Lòng ai hạnh phúc, quê hương chẳng rời.
16/11/2010(Xem: 19628)
“Nam Kha nhất mộng đoạn, Tây Vức cửu liên khai, phiên thân quy Tịnh Độ, hiệp chưởng lễ Như Lai
16/11/2010(Xem: 14834)
Ước mộng đi em, đời quàng hoa nguyệt quế Con số tính toan hiện bảy sắc cầu vồng Mây du tử đã bao đời hoạn nạn...
14/11/2010(Xem: 11019)
Cảnh Thiền Thích Tâm Ngoạn Ngôi chùa đẹp ở phương xa Có thầy phục vụ vị tha ân cần Vui lòng thiện tín xa gần Một trời hạnh phúc, một lần viếng thăm
14/11/2010(Xem: 18410)
Thúy Kiều, con của viên ngoại họ Vương, người ở Bắc Kinh. Nàng yêu kiều diễm lệ, có một thái độ phong lưu, tính thích hào hoa, thích âm luật...
12/11/2010(Xem: 18446)
Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang Cảnh vật dường như mới điểm trang. Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp
08/11/2010(Xem: 21151)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 13328)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.