Tết Đinh Dậu (thơ)

18/03/202117:09(Xem: 8967)
Tết Đinh Dậu (thơ)
hoa dao 2
Xướng:
 

Tết Đinh Dậu
 

Tết đi tết đến đã bao lần,
Chồng chất tuổi đời khổ cái thân, 
Đinh dậu trở về thêm tàn sức, 
Bính thân tạm biệt lại yếu chân. 
Tọa thiền bái sám lưng nhức mỏi, 
Niệm Phật trì kinh cẳng tê đần.
Vũ trụ xoay vần không ngừng nghỉ, 
Thu tàn đông đến lại sang xuân.

* **
Sang xuân thử nghiệm cuộc thế coi,
Đấm đá chi nhau chục năm trời, 
Đứa lớn u đầu, tâm bệnh hoạn, 
Nhóc con gãy cẳng, trí thụt lùi. 
Sức tàn lực tận đòi gánh núi,
Trí thiển ý cùn muốn úp voi.
Vẻ rắn thêm chân coi cũng chán, 
Mừng xuân Đinh dậu chẳng gì vui ?!
 

Mạnh xuân Đinh dậu, mồng Ba tết khai bút
HT.Thích Tín Nghĩa 
 

hoa dao 3
Hoạ:
 
Đông Qua Xuân Đến
Kính họa bài:”Tết Đinh Dậu” của HT. Thích Tín Nghĩa.
 


Đông qua xuân đến biết bao lần
Tuổi hạc càng cao luỵ tấm thân
Đi đứng khó khăn lao nhọc sức
Uống ăn ít ỏi nhức tê chân 
Trì kinh lễ Phật thân đau mỏi
Xướng kệ hô thiền giọng hụt khàn
Dẫu thế công phu không mệt nghỉ
Tinh cần nỗ lực đón mừng xuân.
 
Mừng xuân nguyệt hiện ngắm nhìn coi,
Vạn vật xanh tươi khắp đất trời
Nụ thắm mầm xanh, tai rũ sạch
Hoa thơm trái ngọt, dịch tan lùi
Thanh bình lạc xứ trăng soi núi 
Thịnh trị an dân mộng hiển voi(*)
Cúc nở hoa bừng vơi khổ chán
Phước tràn lộc trĩu đón xuân vui...!
 
California, 12:20 am, 15-03-2021
Hậu Học-Thích Chúc Hiền (kính họa)
————————
Chú thích:(*) Voi tượng trưng cho điềm lành, chiêu tài đón lộc, bảo vệ bình an giúp công việc hanh thông và phát triển....
 


hoa dao

Xuân và Đạo
(Kính hoạ vận)
 
Tết đến thời qua lại mệt thân
Đời nầy gặp đạo khó không chần
Dù trong ngõ hẹp cùng vươn sức
Dẫu phải đường dài cố bước chân
Tiết mới ngày lên lưng cứ mỏi
Kinh huyền pháp khởi trí nào trân
Đâu vì tứ đại suy mà chán
Vạn chuyện quay đều vẫn tiếp xuân.
 
Tiếp xuân lộc biếc vạn người coi
Rạng rỡ bình yên khắp đất trời
Hạnh phúc nhân gian… nương đạo học
Tai ương cõi thế …để thù lùi
Ân Thầy hoá độ cao hơn núi (*)
Pháp Phổ khai truyền diệu tựa voi (**)
Bởi sợ trầm luân đâu dám nghỉ
Đường về cực lạc trải niềm vui…
 
16/3/2021
PT. Minh Đạo (Kính hoạ)
--------------------------
 
(*) Thầy (Một trong mười danh hiệu Phật)
(*) Núi: Núi Tu Di chỉ là một biểu tượng, tượng trưng cho sự to lớn, vĩ đại. Cũng như trong kinh Phật hay dùng thuật ngữ cát sông Hằng
(**) Con Voi trắng mà Bồ Tát Phổ Hiền cưỡi là để biểu hiện lòng đại từ. Sáu ngà Voi biểu hiện cho “lục độ” (6 phương pháp đến bờ bên kia để giải thoát sinh tử luân hồi, gồm: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ).
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2011(Xem: 15845)
Tôi là người Việt Nam, nước da tôi cùng một màu vàng như các sắc tộc Á Châu, Nhưng trái tim tôi hòa cùng một nhịp đập như người dân Tây Tạng...
18/05/2011(Xem: 16764)
Nắng lụa chan hoà dâng ý thơ Ấm tình gia tộc chốn hoang sơ. Lên đồi hoa trắng, hồn thư thái Cứ ngỡ lạc vào một cõi mơ…
14/05/2011(Xem: 19434)
Ðức Phật đản sanh là một sự kiện kỳ diệu hy hữu như lời Ngài đã dạy: ”Có một người sinh ra đời vì an lạc của quần sanh, vì lòng thương tưởng đối với đời, vì lợi ích, an lạc và hạnh phúc của chư thiên và nhân loại.
14/05/2011(Xem: 13385)
Hạt bụi lang thang* từ vô thủy Bay về sương khói cõi vô chung Là xong một kiếp phong trần khách Còn lại bài thơ thở tuyệt cùng
12/05/2011(Xem: 23460)
Nhân mùa Phật Đản đang trở về trong lòng người con Phật, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu tập thơ đặc biệt "Tuyển tập Thơ Phật Đản" của Mặc Giang như là món quà nhỏ gởi đến quí vị...
09/05/2011(Xem: 14458)
Chập chờn thức giấc nửa khuya, Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua. Áo dài nối vạt phất phơ!
08/05/2011(Xem: 13285)
Vương vấn bao nhiêu chuyện ở lòng Đến rồi chẳng lẽ trở về không Gió chiều thoảng vờn khe núi Nắng sớm dịu dàng tỏa bến sông
08/05/2011(Xem: 16431)
Hai ngàn sáu trăm hai mươi ba năm trước Thế giới ba ngàn sinh diệt diệt sinh Cõi hồng trần kết bằng nghiệp tham ái sân si...
04/05/2011(Xem: 11710)
Ta tìm Mi từ vạn nẻo Nơi chân trời góc bể chốn mây trôi Nhưng im hơi Mi lánh mặt ta rồi...
03/05/2011(Xem: 14198)
Thân lưu lạc nơi đỉnh đồi xứ lạ Đôi tay gầy ngồi nhặt mảnh trăng rơi Mùi biển mặn kéo về ôm đỉnh núi Đêm nay rằm người có hay chăng!