Tết Đinh Dậu (thơ)

3/18/202117:09(View: 11000)
Tết Đinh Dậu (thơ)
hoa dao 2
Xướng:
 

Tết Đinh Dậu
 

Tết đi tết đến đã bao lần,
Chồng chất tuổi đời khổ cái thân, 
Đinh dậu trở về thêm tàn sức, 
Bính thân tạm biệt lại yếu chân. 
Tọa thiền bái sám lưng nhức mỏi, 
Niệm Phật trì kinh cẳng tê đần.
Vũ trụ xoay vần không ngừng nghỉ, 
Thu tàn đông đến lại sang xuân.

* **
Sang xuân thử nghiệm cuộc thế coi,
Đấm đá chi nhau chục năm trời, 
Đứa lớn u đầu, tâm bệnh hoạn, 
Nhóc con gãy cẳng, trí thụt lùi. 
Sức tàn lực tận đòi gánh núi,
Trí thiển ý cùn muốn úp voi.
Vẻ rắn thêm chân coi cũng chán, 
Mừng xuân Đinh dậu chẳng gì vui ?!
 

Mạnh xuân Đinh dậu, mồng Ba tết khai bút
HT.Thích Tín Nghĩa 
 

hoa dao 3
Hoạ:
 
Đông Qua Xuân Đến
Kính họa bài:”Tết Đinh Dậu” của HT. Thích Tín Nghĩa.
 


Đông qua xuân đến biết bao lần
Tuổi hạc càng cao luỵ tấm thân
Đi đứng khó khăn lao nhọc sức
Uống ăn ít ỏi nhức tê chân 
Trì kinh lễ Phật thân đau mỏi
Xướng kệ hô thiền giọng hụt khàn
Dẫu thế công phu không mệt nghỉ
Tinh cần nỗ lực đón mừng xuân.
 
Mừng xuân nguyệt hiện ngắm nhìn coi,
Vạn vật xanh tươi khắp đất trời
Nụ thắm mầm xanh, tai rũ sạch
Hoa thơm trái ngọt, dịch tan lùi
Thanh bình lạc xứ trăng soi núi 
Thịnh trị an dân mộng hiển voi(*)
Cúc nở hoa bừng vơi khổ chán
Phước tràn lộc trĩu đón xuân vui...!
 
California, 12:20 am, 15-03-2021
Hậu Học-Thích Chúc Hiền (kính họa)
————————
Chú thích:(*) Voi tượng trưng cho điềm lành, chiêu tài đón lộc, bảo vệ bình an giúp công việc hanh thông và phát triển....
 


hoa dao

Xuân và Đạo
(Kính hoạ vận)
 
Tết đến thời qua lại mệt thân
Đời nầy gặp đạo khó không chần
Dù trong ngõ hẹp cùng vươn sức
Dẫu phải đường dài cố bước chân
Tiết mới ngày lên lưng cứ mỏi
Kinh huyền pháp khởi trí nào trân
Đâu vì tứ đại suy mà chán
Vạn chuyện quay đều vẫn tiếp xuân.
 
Tiếp xuân lộc biếc vạn người coi
Rạng rỡ bình yên khắp đất trời
Hạnh phúc nhân gian… nương đạo học
Tai ương cõi thế …để thù lùi
Ân Thầy hoá độ cao hơn núi (*)
Pháp Phổ khai truyền diệu tựa voi (**)
Bởi sợ trầm luân đâu dám nghỉ
Đường về cực lạc trải niềm vui…
 
16/3/2021
PT. Minh Đạo (Kính hoạ)
--------------------------
 
(*) Thầy (Một trong mười danh hiệu Phật)
(*) Núi: Núi Tu Di chỉ là một biểu tượng, tượng trưng cho sự to lớn, vĩ đại. Cũng như trong kinh Phật hay dùng thuật ngữ cát sông Hằng
(**) Con Voi trắng mà Bồ Tát Phổ Hiền cưỡi là để biểu hiện lòng đại từ. Sáu ngà Voi biểu hiện cho “lục độ” (6 phương pháp đến bờ bên kia để giải thoát sinh tử luân hồi, gồm: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ).
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
10/3/2015(View: 32010)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
10/2/2015(View: 21445)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
9/29/2015(View: 16029)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
9/27/2015(View: 15933)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
9/23/2015(View: 13357)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
9/23/2015(View: 14230)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
9/9/2015(View: 17018)
Bé nằm ngủ trên cát Êm ả như nôi hồng Xoải tay nghe gió hát Sóng vỗ bờ mênh mông …
9/8/2015(View: 13313)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
9/5/2015(View: 12419)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
9/3/2015(View: 15565)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly