12. Phẩm Tự Ngã

14/03/202116:48(Xem: 9519)
12. Phẩm Tự Ngã

Kinh Pháp Cú

____________
Dhammapada
____________

 

Chuyển vần lục bát : Nhuận Tâm Nguyễn Kim Cương

 Bản gốc :
Hoà Thượng Thích Thiện Siêu dịch từ bản chữ Hán

Hoà Thượng Thích Minh Châu  từ bản chữ Pali

12. Phẩm Tự Ngã (ATTAVAGGO)
---o0o---

157. Ai kia nếu biết thương mình
Phải lo tự bảo hộ mình, chớ quên
Trong ba canh (1), cũng một phen
Tỉnh ra, học tập, tu tâm chớ hoài

158. Đặt mình trong Chánh Đạo rồi
Mới lo giáo hóa người đời, tha nhân
Không e ô nhiễm, lỗi lầm
Mới là hiền giả , thập phần xứng danh

159. Dạy khuyên người khác thiện hành
Hãy lo làm trước, cho mình thích nghi
Hãy lo điều phục mình đi
Phục điều mình khó, dễ gì thành công

160. Chính mình là chỗ tựa nương
Đừng mong nương tựa, tựa nương vào người
Khéo tu, khéo tập ở đời
Mới mong đạt đến chốn nơi nhiệm mầu (2)

161. Chính mình tạo ác chứ đâu
Mình làm mình chịu, ai nào khác ta
Ác kia nghiền nát kẻ tà
Như kim cương nghiến nát tan đá này
(1) Ba canh: đầu, giữa, cuối đêm, hoặc thiếu, trung và lão niên
(2) Quả vị A La Hán

162. Kẻ kia phá giới, hại thay
Như cây leo bám giết cây đỡ mình
Chính mình lại hại thân mình
Kẻ thù cũng chỉ muốn mình thế thôi

163. Dễ làm điều ác, người ơi
Cũng như dễ tự hại đời mình đây
Làm lành được lợi, tốt thay
Nhưng vô vàn khó, ráng tay mà làm

164. Người ngu phỉ báng bất phân
Pháp, A La Hán, Thánh nhân đạo hành
Nào hay tà kiến chẳng lành
Là mầm tự hoại đã sanh quả rồi
Cách tha (3) cỏ cũng vậy thôi
Hễ sinh ra quả, tàn đời cỏ lau

165. Mình làm ác chứ ai đâu
Chính mình ô nhiễm, vương sầu chứ ai
Làm lành chẳng kể một hai
Tự mình thanh tịnh, chẳng ai giúp mình
Tịnh hay không tịnh, do mình
Chẳng ai có thể giúp mình tịnh thanh

166. Giúp người giải thoát tử sanh
Phải lo chuyện đó cho mình trước tiên
Biết đâu là lợi ích riêng
Mới chuyên tâm, mới gắng siêng chu toàn
(3) Loại cỏ lau sanh ra quả là chết
---o0o---




***

facebook-1


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13137)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11733)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11886)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35592)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16472)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13178)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11242)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15456)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14144)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 11854)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.