Suy Gẫm (thơ)

14/03/202104:46(Xem: 9098)
Suy Gẫm (thơ)
hoa_sen (9)

SUY GẪM

 

Sắp đến Về Nguồn thấm buồn vương,
Thưa dần bậc Thạch trụ Đống lương,
Các châu Giáo hội tuy hiệp lực, 
Tứ chúng Tăng ni vẫn bình thường. 
Như Huệ, Minh Tâm quy Cực lạc, 
Trí Chơn, Hạnh Đạo, vãng Tây phương.
 Mỗi năm vắng bóng thêm vài vị, 
Có lẻ lâu dài tựa màng sương.
 

***


Màng sương phủ xuống hậu bối lo, 
Tục diệm truyền đăng vẫn phủ bờ, 
Quốc nội Tăng Ni tùy duyên dụng,
Quý châu Giáo hội vẫn hiệp lo. 
Tre tàn măng mọc cầm tay lái, 
Trẻ đến già đi giữ nếp nhà. 
Đạo pháp có suy thì có thịnh,
Ai người tâm huyết gắng giữ cho. . . .
 

Mạnh thu Bính thân - Sept. 20th, 
HT.Thích Tín Nghĩa 
 


hoa_sen (8)

Hoạ:
 

NỖI KHỔ CON NGƯỜI 
Kính hoạ bài: “Suy Gẫm” của HT. Thích Tín Nghĩa.
 

Làm người đâu dễ chẳng sầu vương 
Cuộc sống trần ai khó nỗi lường
Được mất hơn thua toan tính mãi
Thành hư thắng bại ngẫm suy thường 
Cơm ăn áo mặc lo trăm mối
Chỗ ở nơi ăn nghĩ vạn phương 
Bận bịu sớm hôm ngày tháng lụn
Đầu phơ mái bạc phận hơi sương 
 
Hơi sương phận mỏng cảm buồn lo
Tử tử sanh sanh sóng vỗ bờ
Sóng cuộn luân hồi thân đắm nịch
Sông xô sanh tử phận chìm trơ
Lênh đênh khắp chốn không hồi lái
Lận đận muôn nơi chẳng phút chờ 
Thế thế trầm luân sanh tử kiếp
Bao đời khổ lụy cứ chơ vơ!
 

California, 2:20 am, 09-03-2021
Hậu Học-Thích Chúc Hiền (kính hoạ )

 
hoa_sen (3)

NỖI VƯƠNG
(Kính hoạ vận)

 

Khó tránh duyên đời ẳm nỗi vương
Trần gian nghiệp quả rõ khôn lường
Đa mang việc đến suy càng loạn
Diễn biến thời qua ngẫm chẳng thường
Mới đó người xưa xa vạn nẻo
Còn đây chuyện cũ khuất muôn phương
Ngày lên cứ thế hoài vơi mãi
Ngoảnh lại soi đầu bạc trắng sương.
 

Trắng sương tuổi hạc vẫn hoài lo
Nối tiếp tử sanh khó cập bờ (*)
Luỹ kiếp tơ vương đều lạc lõng
Muôn phần đắm đuối chỉ bơ vơ
Vì mong chẳng được lòng đau vẫy
Bởi ước chưa xong nỗi khổ chờ
Lặng bước đường về trong tỉnh thức…
Đâu còn chuyến khác để mà mơ…
 

10/3/2021
PT. Minh Đạo (kính hoạ)
 

-----------------------
(*) Đáo bỉ ngạn (Đến bờ bên kia).
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/02/2023(Xem: 5452)
Tối Thứ Năm gió lộng tiết Đông Sáng Thứ Sáu tưởng đâu nản lòng Ai ngờ trời trong lại ngừng gió Quảng An, Thanh Nhã, Teddy dong ( Ted: boy 5 tháng t )
17/02/2023(Xem: 7435)
Hơn thua tráo trở chỉ tinh ranh, Hiểu chuyện thế gian ngẫm chẳng đành. Huệ sáng đời đời soi diệu nghĩa, Tâm trong kiếp kiếp dựng nhân lành.
16/02/2023(Xem: 8428)
Ôi!…thế kỷ 21 có quá nhiều thảm nạn, Đại dịch, chiến tranh, núi lửa, động đất luân phiên Bánh xe sinh tử biến hoá theo nhịp sống thiên nhiên Cuộc đời luôn có những sóng ngầm chờ cơ hội Vùi dập tất cả do vô thường chi phối !
14/02/2023(Xem: 6303)
Vườn thiền lặng lẽ đón mừng Xuân Rạng ánh dương quang bóng tỏa ngần Trúc biếc hoa cười nghinh thiện sĩ Đào hồng gió lộng đón hiền nhân Chuông ngân lan tiếng hoà chan nhạc Mõ vọng vang âm quyện ngát trầm Kệ bỗng kinh nguyền mong pháp trụ Lòng an tịch tĩnh bớt phân vân
11/02/2023(Xem: 8345)
Có 7 câu hỏi mà một vị thánh trả lời một cách rất thâm sâu. 1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này? Vật nhọn nhất là cái lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác. 2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này? Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới. 3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này?
11/02/2023(Xem: 7257)
Những gì ta thấy hôm nay Là muôn thuở trước hiễn bày đó thôi Ngàn xưa muôn trước thấy rồi Sớm mai ta thản nhiên ngồi hát ca
11/02/2023(Xem: 8059)
Tháng giêng về thăm Chùa cũ Sân vàng những nhánh cỏ hoa Mùa vương trên từng chiếc lá Nhẹ nhàng nghe hương bay xa
10/02/2023(Xem: 10334)
Sống an vui là biết tri ân cuộc đời, biết đủ ! Đừng quá khắc khe khi xử thế đối nhân Giây phút hiện tại dành soi rọi bản thân Giá trị con người … được định hình qua những trải nghiệm (1)
09/02/2023(Xem: 17121)
Thư Mời Viết Bài cho Đặc San Văn Hóa Phật Giáo năm 2023
08/02/2023(Xem: 13617)
Người Việt có một câu nói, “Truyện Kiều còn, tiếng Việt còn.” Truyện Kiều là một kiệt tác của nền văn chương Việt khoảng 200 năm nay và đã được chuyển dịch từ nhiều thập niên trước qua nhiều thứ tiếng bao gồm tiếng Anh, Pháp, Đức, Ý và Hoa. Truyện Kiều là một truyện thơ gồm 1627 câu lục bát. Truyện Kiều kể về một nàng thiếu nữ tuyệt đẹp và tài hoa đã hy sinh bản thân để chuộc tội cho cha nàng. Truyện thơ này, tựa nguyên thủy là “Đoạn Trường Tân Thanh”, do đại thi hào Nguyễn Du sáng tác, trong khoảng thời gian năm 1796 tới năm 1802. Truyện được dựa từ một truyện tình thể văn xuôi Trung quốc không mấy giá trị của tác giả Thanh Tâm Tài Nhân.