Mình đã khôn lớn chưa?

18/02/202119:49(Xem: 9575)
Mình đã khôn lớn chưa?

hoa dep 17Mình đã khôn lớn chưa? 

Kính bạch Thầy nghe lại pháp thoại về Thiền Sư Nhất Hạnh
của Thầy ngày nào và bài thơ Bướm bay vườn cải hoa vàng
mà Thầy ngâm trong lúc giảng ....nay cũng có phổ nhạc rất hay
nên những giờ phút rỗi rãnh con đã viết theo cảm nghĩ
mình nên bài thơ này . Kính dâng Thầy xem ...Kính chúc sức khỏe Thầy , HH





Điệp khúc từ bài hát ..
quá thâm thuý chợt nghe da diết
Mời nghe “ BƯỚM BAY VƯỜN CẢI HOA VÀNG “***
“ tôi chưa bao giờ khôn lớn, 
Kể chi  là hai mươi năm ...
Nói chi là ba mươi năm “
Ai  tìm được tĩnh lặng, buông xả, bình an? 
Chắc hẳn thấy khó khăn cuộc sống giảm bớt! 


Và tự hỏi mình ... đã bao giờ khôn lớn ?
Dù tuổi sắp thất thập cổ lai hy ..! 
Có bao giờ nuối tiếc trước tài sản mất đi ? 
Dũng cảm tự thấy được điểm yếu nhu nhược ! 


Cảm thấy mình đuổi theo lạc thú ...tự dừng bước, 
Biết bất khuất trước thất bại ê chề 
Biết cách phòng hộ, ứng biến mọi bề ...
Biết  tích cực tu tập ...
Thì bạn ơi....đã dần  khôn lớn đấy ! 


Học  được rằng : 
Lòng tốt là ngôn ngữ người mù có thể thấy, 
Người điếc có thể nghe...  bí quyết nhân sinh.! 
Lấy gương đời tự soi lại bóng  mình 
Bao họa tai khó lường đều có thể tránh ! 


Tuân theo vận hành nhân quả ...chấp nhận hoàn cảnh ! 


Huệ Hương 

*** thơ của Thiền Sư HT Thích Nhất Hạnh được phổ nhạc 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/04/2017(Xem: 17667)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 14189)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 17828)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc
21/04/2017(Xem: 17675)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.
20/04/2017(Xem: 17141)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14765)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 13464)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 14193)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 12744)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 17301)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.