Hạnh Phúc Là Buông Xả (thơ)

04/02/202118:43(Xem: 9499)
Hạnh Phúc Là Buông Xả (thơ)
hoa_sen (20)

Hạnh Phúc Là Buông Xả
 

Chuông ngân tiếng thấy vương tâm dạ
Như nhủ ta buông xả giận hờn
Đừng nên tính chuyện thiệt hơn
Cho lòng thanh thản tâm hồn tịnh yên

Mãi cố chấp tâm liền mệt mỏi
Hay so đo nghĩ ngợi lung tung
Chi bằng hỉ xả nhẹ lòng
Sống luôn an lạc đời không muộn phiền

Ai cũng biết an nhiên tự tại
Sẽ thấy hồn thư thái nhẹ nhàng
Phật ngôn là túi hành trang
Ung dung điềm tĩnh không phàn nàn chi

Nếu buông bỏ chẳng gì phiền não
Trên bước đường học đạo sửa thân
Quyết tâm giữ vững tinh thần
Đoạn trừ phiền muộn xa dần sân si

Hạnh phúc không gì là khó cả
Rộng lòng hỷ xả sống an vui
Luôn luôn thanh thản trong người
Nhìn đâu cũng thấy cuộc đời dễ thương

Strasbourg le 04.02.2021
Diệu Đạo-Song Phượng_Phổ Hiền/Pháp




***


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2010(Xem: 16001)
Trách lung do tự tại Tán bộ nhược nhàn du Tiếu thoại độc ảnh hưởng Không tiêu vĩnh nhật sầu.
12/10/2010(Xem: 15186)
Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấy Nghe đất trời cuồn cuộn âm ba Giữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hà Nghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng
11/10/2010(Xem: 12320)
Một lá thư là đủ cho anh vượt qua và hướng về em để nói khi ngọn gió thổi qua đêm dùng nó như máu để viết bài thơ bí mật nhắc nhở anh mỗi lời đều là lời cuối
11/10/2010(Xem: 21047)
tọa chủ Ấn Nhất Tâm trang viện người Thầy đã dẫn dắt tôi trở về cùng Danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật và cõi tịnh độ trang nghiêm. với niềm tri ân không thể tỏ bày nơi đây...
11/10/2010(Xem: 25853)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 14570)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16078)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16017)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 18416)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26562)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.