Cảm Xúc (thơ)

28/01/202119:16(Xem: 9127)
Cảm Xúc (thơ)
hoa dep

CẢM XÚC

Ơn mưa, cho mình nước
Ơn nắng, lửa mặt trời.
Cá chép kia khéo vượt
Cửa Vũ, RỒNG về ngôi.
HẠNH PHƯƠNG

SÓNG ĐÔI
Cheo leo trên ghềnh đá
Chiêm ngưỡng hố thẳm đời
Học vỡ lòng điều lạ :
AN – NGUY - bước sóng đôi.

 
MỖI TỪNG GIÂY
Mỗi từng giây an lạc
Mỗi từng phút tròn đầy.
Không niệm chia thiện ác
Pháp Bụt, ngọc trong tay.
HẠNH PHƯƠNG
 
LÀN GIÓ
Làn gió nhẹ kia ơi !
Em chở chuyên mặt trời
Cùng chở chuyên hương đất
Thổi tươi mát vào đời.
 
TIẾNG GIÓ
Ai trông thấy BÓNG EM ? !!
Duy chỉ Ngài Quán Thế
Ai hiểu được lòng em ? !
Ơi ! Như Lai Thiện thệ.
HẠNH PHƯƠNG
 
LÀN MÂY
Sợi cứ ngỡ là tơ
Mượt, Thúy Vân làn tóc
Hóa thân em : HẠT KHÓC
Tươi mát hiến dâng đời.
 
BIỂN
Sóng sau gối sóng trước
Từng sóng nhạc tinh khôi
Người rằng ai hiểu được
Khúc hát biển ru đời .
HẠNH PHƯƠNG

 
NÚI
Tay với … đọ chiều cao
Đĩnh Thái Sơn vạn đại
Nhón chân vói ngàn sao
Đêm dần sâu huyền thoại.

DỐC ĐÁ
Gấp gãy bước chân trèo
Dốc đá núi cheo leo
Sắc thân người : tứ đại
Cam bé tẻo tèo teo ?!
HẠNH PHƯƠNG
 

DẠ THOẠI
Đêm ơi ! Tôi cùng em
Nối dài thêm khát vọng
Vừa ban sáng gọi tên
Khuya dạt dào biển động.
 

ĐÊM
Đêm hé ánh mặt trời
Đêm bung cánh sao rơi
Liêu Trai - mê đã khép
Mồn một đẹp mặt người.

HẠNH PHƯƠNG
 

XÚY XÓA
Tôi xúy xóa ngôn từ
Niềm tĩnh lặng Vô Dư
Tôi hồn nhiên hít thở
Từng nhịp thở khoan thư.
 

MỞ CỬA
Sớm, mở cánh cửa nhà
Lòng toan khin khít khép
Ai bước vào cửa hẹp
Trang tặng mình đài hoa?

HẠNH PHƯƠNG
 
 
 

SẮC MÀU
Quá khứ đậm đen qua
Tương lai hồng hào hẹn
Sắc màu vạn đốm hoa
Hiện tại chừ quên béng ?!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 18266)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 17764)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 24315)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16808)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 72757)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18828)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18675)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31552)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17363)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16315)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.