Sương mùa đông (Thơ)

12/01/202116:54(Xem: 11368)
Sương mùa đông (Thơ)

Sương mùa đông

Tác giả: Tường Vân
hoa_sen












Phương nào đó mùa đông còn man mát

Ở nơi này gió lành lạnh trời đông

Sáng sớm sương rơi trắng cả cánh đồng

Ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn sương phủ

 

Hơi sương lạnh nhưng lòng luôn tự nhủ

Lạnh của thiên nhiên trời đất không sao

Mở sưởi lên mặc áo ấm thêm vào

Người đối xử nhau như băng mới ngại

 

Tuỳ duyên sống để cho tâm tự tại

Băng giá chi tự gieo khổ cho mình

Mỗi mùa sang một vẻ đẹp hữu tình

Người mỗi tánh hơi sức đâu mà chấp

 

Hiểu thông thoáng tầm nhìn sâu rộng khắp

Nắng mưa sương gió biết cách là xong

Chướng tai gai mắt đừng để trong lòng

Lặng lẽ ngắm nhìn giữ tâm bình thản.


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/05/2012(Xem: 16921)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 17376)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 16319)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 16376)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 15053)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 15443)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 15250)
Không biên giới (thơ)
13/05/2012(Xem: 16970)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 18432)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên
12/05/2012(Xem: 18125)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy